Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

THƠ Đinh Nam Khương -

NH TRĂNG



Trăng sáng quá nhưng mà xa xôi quá

Ta đợi trăng từ ấy đã lâu rồi

Hoa lá rụng!... Vô tư trăng chằng biết

Tóc trên đầu theo sóng cứ dần trôi



Ta chờ đợi!... Nhớ mong!...Ta chờ đợi!...

Trăng qua mây không thấy dẫu một lần

Trăng cao thế!... Làm sao ta tới được

Con đò tình xa tít tận sông Ngân



Nhắm mắt lại ta tìm trăng trong mộng

Trăng lim dim yên tĩnh ngủ ngon rồi

Ta nín thở!... Chỉ lo trăng thức dậy

Bay về trời – Tỏa sáng ở xa xôi!...



Trăng chẳng sáng cho ta! Trăng chẳng sáng

Để ta buồn khô héo giống như đêm

Đường hạnh phúc gập ghềnh trăm nẻo bước

Nhớ đến trăng phút chốc thấy êm đềm!...

                                         

                                          Đinh Nam Khương





Tình em di động



Yêu em chưa biết mặt nhau

Tơ hồng đứt nối về sau thế nào?

Tiếng em phủ sóng trên cao

Theo dây điện nhỏ ấm vào trong tôi



Bùa mê em thả theo lời

Tôi nghe bỗng thấy đất trời ngả nghiêng

Tháng mười như thể tháng giêng

Xương rồng cứ tưởng rong giềng đỏ hoa



Di động em gọi từ xa

Lời em âu yếm bay qua vòm trời

Đã đâu thấy mặt thấy người

Mà chim lại cứ mang lời quả ngon!...



Hình như có chút phấn son

Khi tôi đặt máy hương còn đâu đây

Hình như ta đã chạm tay

Rượu tôi chưa uống đã say với ngườ!...



Em thường di động khắp nơi

Còn tôi cố định đầy vơi nỗi buồn!...

                                      Đinh Nam Khương



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét