Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

NIỀM KHÁT VỌNG ( Họa “ Em & Chúa)




NIỀM KHÁT VỌNG

( Họa “ EM VÀ CHÚA")



Thánh ca đọng giữa trái tim em

Kỷ niệm ùa về chẳng ngủ yên

Cuộc sống khó khăn không  thả nổi

Dòng đời  khúc khỉu chẳng buông  chìm

Mong cầu nhân loại hòa vàng trắng*

Ước muốn địa cầu kết đỏ đen*

Thế giới đại đồng niềm khát vọng

Đông – Tây hội nhập lạ thành quen

Bùi Nguyệt- Chemnitz
( * Vàng, trắng ,đỏ, đen: Bốn màu da trên thế giới)
------------

EM VÀ CHÚA 

Chợt ở giáo đường xuất hiện em
Xưa nay chỉ nguyện ước bình yên
Một ngày đôi mắt xanh bay lượn
Cả tháng dòng tim đỏ hẫng chìm
Bỗng chốc nàng lên ngôi bá chủ

Suốt đời tôi xuống chốn bùn đen
Vì chưng đã trót quên hình Chúa
Đức Mẹ giờ mang bóng dáng quen! 


  Ngọc Châu

NIỀM VUI MỚI





NIỀM VUI MỚI

(Hoa: CON MUỐN BÊN NGƯỜI")

Tuần Lộc leng keng các bạn ơi!
Niềm tin ấp ủ dạ không nguôi

Thiên thần giáng thế khuyên nhân loại

Kinh Thánh truyền nhau trải thảm đời

Vũ trụ trăng sao luôn mãi sáng

Địa cầu bão tố chẳng hề ngơi
Noen - Năm mới ta hy vọng
Hạnh phúc hòa bình khắp mọi nơi.

 Bùi Nguyệt – Chemnitz
----------------

CON MUỐN BÊN NGƯỜI 

Con muốn bên người mãi Chúa ơi
Tâm can sao bối rối khôn nguôi
Trái tim khóc mối tình trần thế
Khối óc sầu nhân nghĩa cuộc đời
Ánh sáng thiên đàng mong chiếu rọi
Màn đêm tục lụy ước an ngơi
Nguyện cầu chút nắng vàng tiên giới
Để kiếp này như được tới nơi... 


 Ngọc Châu
--------------------



Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

KHI TUYẾT RƠI




KHI TUYẾT RƠI

Trắng xóa mênh mang phủ khắp rồi
Bốn bề mù mịt tuyết đang rơi
Xe ta chuyển bánh leo đường núi
Ánh mắt nhìn ra dõi khoảng trời
Nắm vững vô lăng cùng vượt dốc
Nâng cao ý chí chẳng chơi vơi
Gíá băng giăng kín mờ hoang lạnh
Nương mấy vần thơ sưởi ấm đời.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

KÍNH TẶNG THẦY CÔ



KÍNH TẶNG THẦY CÔ
(Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20 - 11)


Xin gửi lẵng hoa kính tặng thầy
Học trò tít tắp phía trời Tây
Nghĩ trường lớp cũ nao lòng nhớ
Tưởng bóng hình xưa ứa lệ cay
Kiến thức trau dồi từ độ ấy
Cuộc đời trải nghiệm tới hôm nay
Bao năm ghi tạc lời căn dặn
Trí sáng tâm trong nghĩa vẹn đầy.


Bùi Nguyệt
Chemnitz,CHLB Đức

http://quehuongonline.vn/nguoi-viet-o-nuoc-ngoai/tri-an-thay-co-201711201105242

THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA




THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA
(Họa nguyên vận)


Gặp lại bạn bè ở tại đây
Niềm vui trường lớp mãi vun đầy
Ùa về lối cũ mùa thay lá
Bước đến đường quen dấu khắc cây
Xao xuyến lòng nhau thời cắp sách
Bâng khuâng bục giảng buổi xa thầy
Bao dòng lưu bút ngày xưa ấy
Tô thắm sắc hồng những áng mây.


Bùi Nguyệt - Chemnitz
---------
VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ


Bao ngày xa cách trở về đây
Mừng chúc trường ta hạnh phúc đầy.
Vui bạn hân hoan khi hái quả
Ơn người cặm cụi lúc trồng cây.
Đầu xanh thuở ấy từng yêu lớp
Tóc bạc hôm nay vẫn gọi thầy.
Những chuyến đò ngang qua bến rộng
Chim Bằng tung cánh vượt trùng mây.


PHẠM VĂN DƯƠNG.

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

Lại một mùa sang




Lại một mùa sang

Sông trải lòng mình nhip sóng lay 
Ôm mưa cõng nắng dẫu vơi đầy
Mơ màng đón ánh vầng dương tỏa
Lặng lẽ
trao tình ngọn gió bay 
 Mong đợi người ngồi trên ghế đá
Đón chờ chim hót dưới cành cây
Không gian lạnh lẽo im lìm quá
Lại một mùa sang tuyết ướp dày.


Bùi nguyệt - Chermnitz

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

CHUẨN CẢ HAI



CHUẨN CẢ HAI
( Ha bài: THƯƠNG CHO CHỮ VIỆT)
Thiên hạ luận bàn việc đúng sai
Giao lưu hc hi mi thành tài
Ý thơ lủng củng chưa tròn vẹn
Hình ảnh lờ mờ dễ nhạt phai
Từ nọ vần kia hăm hở ghép
Lời đây tứ đó vội vàng cài
Là người thi sỹ luôn cần nhớ
Hàm ẩn - hiển ngôn chuẩn cả hai.

Bùi Nguyệt - Chemnitz
--------------
THƯƠNG CHO CHỮ VIỆT
Thơ vần chính tả viết còn sai
Tự đắc rằng ta đã biệt tài
Có phải ngôn từ dần cạn sáng
Hay là ngữ nghĩa đã mờ phai
Vung tay ký bút là thi sĩ
Gượng chữ gieo câu cứ vậy cài
Ngẫm nghĩ mà thương cho chữ Việt
Cần gì hỏi ngã phải phân hai..
.Đức Hải

DƯỚI ÁNH TRĂNG LU



DƯỚI ÁNH TRĂNG LU

Vắng nhau trong cõi Ta bà
Trăng suông gợi lại diết da nỗi lòng!
Nhiều đêm trời nổi bão giông
Gió lay rèm cửa phiêu bồng lãng du

Tỉnh rồi chỉ thấy sương mù
Chập chờn cả ánh trăng lu đang luồn!
Đầm đìa gối - suối lệ tuôn
Kỷ niệm xưa cứ vẫn luôn hiện về


Đượm nồng hơi ấm tình quê
Sẻ chia những lúc tái tê cõi lòng
Tàn thu khắc khoải vào đông
Gió đừng thổi nữa lạnh lòng lá rơi


Vẫn còn dang dở những lời
Chênh chao đắng đót cuộc đời tha hương
Nỗi niềm khắc khoải vấn vương
Nhớ lời chia sẻ thân thương chốn này


Mịt mù trời rải tuyết bay
Bâng khuâng nhớ bạn những ngày ngóng trông
Nơi hoang lạnh - giữa mênh mông
Càng thêm hiểu lẽ trong vòng trầm luân..

Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

NÉT TRẦM TƯ







NÉT TRẦM TƯ

Hoàng hôn vừa khuất đã âm u
Như khói sương giăng thấy mịt mù
Tượng đá thu hình trong cảnh vắng
Khuôn viên ẩn bóng dưới trăng lu
Mở trang sách mơ màng trinh nữ
Gửi nỗi niềm vương vấn sắc thu
Gió cũng mang theo lời nhắn nhủ
Cảm hồn thiếu phụ nét trầm tư.


Bùi Nguyệt - Chemnitz
Ảnh chụp tai Augustusburg chiều cuối thu 20/10/2017

Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Tiết thu trao -



Nếu ai đã đọc “Tây sương ký” thì khó có thể quên được câu này: Thu lai thùy nhiễm phong lâm thúy, nghĩa là : mùa thu đến, ai đem nhuộm mất màu xanh của rừng phong.
Quả  là thế:

Mới vào thu mà  rừng phong đã đua nhau thay màu, trút lá cứ như một phép lạ của thiên nhiên.  Tuần qua còn  là một không gian bạt ngàn màu xanh mà nay đã biến thành vàng rực. Vừa đẹp mắt, vừa ngỡ ngàng, và cho ta nhiều cảm xúc. Trong cái se lạnh của chiều thu ta lại  nhớ đến câu thơ:  “ Đã nghe rét mướt luồn trong gió / Đã vắng người sang những chuyến đò” trong bài  “ Đây mùa thu tới” của  cố thi sỹ Xuân  Diệu, Rồi bài hát “Nhớ mùa thu  Hà Nội” của Trịnh Công Sơn như cũng văng vẳng bên tai, ta nhớ cả mùi hoa sữa lan tỏa trong đêm trên đường phố . Bao hình ảnh, cảnh vật quê hương cũng lần lượt hiện về. Và nơi đây



Tiết thu trao


Bảng lảng làn mây vắt núi cao
Hàng phong thắp lửa tiết thu trao
Thi nhân hội tụ lòng bay bổng
Mạch cảm khơi sâu tứ cuộn trào
Thơ quyện hồn thơ càng đắm đuối
Mắt hòa ánh mắt cứ nôn nao
Vui ngày gặp mat ta
đàm đo
Hương vị tình quê mãi ngọt ngào.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Tiếng Thu rơi



Tiếng Thu rơi

Hanh hao lay động tiếng thu rơi
Quy luật thi gian chuyển thế rồi
Vàng rực hàng phong thay sắc lá
Xanh trong mặt nước níu khung trời
Nếu ai cuộc sống bôn ba trải
Mới hiểu lòng nhau đắng vi đời
Đen trắng vàng thau chen thật giả
Tháng ngày mòn mỏi cứ dần  trôi.

Augustusburg 2/ 10/ 2017
Bùi Nguyệt - Chemnitz

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

THU SANG



THU SANG

Nhớ thu xưa ta dạo bước hồ Gươm
Tay ấm bàn tay mê say đằm thắm
Mặt nước lăn tăn sóng gợn
Mái đầu dìu dịu sương đêm


Ánh đèn khuya dọi bước chân êm
Heo may đã len dần trong kẽ lá
thấm vào đôi má
Gió chuyển mùa theo vòng xoáy thời gian

Hè qua rồi một mùa nữa thu sang
Rực sắc màu ở hai đầu thương nhớ
Trái tim nhuộm rừng phong thắp lửa
Đất trời chuyển sắc lá vàng rơi

Trên đường đời bao trắc trở anh ơi!
Trong giá lạnh ướp vàng sắc lá
Trong giá lạnh càng cồn cào trong dạ
Nhip sóng tình xao xuyến nước hồ Thu.

Bùi Nguyệt - Chemniitz

VUI NGÀY GẶP MẶT



THỦA BAN ĐẦU



THỦA BAN ĐẦU

Xa rời đất mẹ thủa ban đầu
Bỡ ngỡ phi trường ngó trước sau
Đường xá lơ ngơ càng thấy chán
Ngữ ngôn tập tọe lại thêm sầu
Sẻ chia cùng cảnh trong gian khó
Đùm bọc chung tình lúc khổ đau
Gắn bó bên nhau nơi đất khách
Tình quê thắm đượm chẳng phai màu.

Bùi Nguyệt (Chemnitz - CHLB Đức)
------------------

VUI NGÀY GẶP MẶT
(Thân tặng các anh, chị và các bạn sau bao năm gặp lại)






VUI NGÀY GẶP MẶT
(Thân tặng các anh, chị và các bạn sau bao năm gặp lại)

Mừng vui thấy lại bóng hình
Tuổi xuân phơi phới chúng mình gặp nhau
Bao bỡ ngỡ thủa ban đầu
Nồng nàn ánh mắt gửi câu tâm tình

Xứ người trong cảnh mưu sinh
Sá chi tuyết trắng thử mình sức xuân
Tươi nụ cười buổi canh tân
Nối vòng tay ấm xa gần muôn nơi

Tím chiều bóng ngả chơi vơi
Gợi bao ký ức một thời xa xăm
Hương quê ấp ủ tháng năm
Buồn vui đùm bọc thăng trầm yêu thương

Gặp nhau tìm lại vấn vương
Hiện trong nỗi nhớ niềm thương dạt dào
Hồng má thắm - dạ nôn nao
Thu về xao xuyến ta trao sắc màu

Lặng thầm nỗi nhớ đêm thâu
Gạn trong vất vả nên câu ân tình
Hai quê trong trái tim mình
Lồng trong bóng mẹ dáng hình nước non

Giữ trọn vẹn tấm lòng son
In vào tâm khảm dệt tròn ước mơ
Từ độ ấy - đến bây giờ
Mừng ngày hội ngộ mong chờ hàn huyên.

Bùi Nguyệt (Chemnitz)
-----------



Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

BÊN HỒ




BÊN HỒ

Đêm ấy  bên hồ  nói với  nhau
Lung linh hai bóng dưới chân cầu
Tháp  Rùa ngơ ngác lời  tê tái
Thê Húc thẫn thờ cảnh đớn đau
Lã chã giọt sầu lăn dưới má
Chơi vơi ánh nguyệt rụng trên đầu
Bao mùa lá rụng lòng xao xuyến
Thấm sắc thu vàng đẫm giọt châu.

Bùi nguyệt - Chemnitz

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

MÙA LÁ RỤNG



MÙA LÁ RỤNG

Ùa về tứ gọi vần thơ
Gieo vào nỗi nhớ nguyên sơ hiện hình
Lời theo ngọn bút tỏ tình
Nương vào câu chữ bóng hình mà xây

Bao năm sống ở nơi đây
Ngọt bùi cay đắng đủ đầy nhân gian
Thắt lòng trong cuộc ly tan
Tái tê bao cảnh trái ngang tháng ngày


Ngoảnh trông bóng xế hôm nay
Tím bầm mộng ảo ken dày vấn vương
Tình quyện gió tóc pha sương
Chơi vơi nỗi nhớ nẻo đường còn xa


Heo may mòn mỏi bóng tà
Trong mùa lá rụng xót xa ngóng về.


Bùi Nguyệt

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

CHIỀU THU




                             Chấp chới cánh chim còn lẻ bạn
                                                  Gọi đàn di trú dạ nôn nao.



--------------
CHIỀU THU

Chiều Thu ngọn gió lướt hanh hao
Hàng quán lạnh tanh chẳng khách vào
Ảm đạm sương giăng mờ nước lạnh
Lòa xòa mây phủ trắng non cao
Vần thơ nhạt thếch không hòa quyện
Ngọn bút buồn hiu chẳng nhập vào
Chấp chới cánh chim còn lẻ bạn
Gọi đàn di trú dạ nôn nao.


Bùi Nguyệt, Chemnitz

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

VU LAN NHỚ MẸ





VU LAN NHỚ MẸ

Cõi Niết bàn - mẹ đi xa
Bóng hình ghi tạc diết da cõi lòng
Ta bà - bể khổ mênh mông
Nhớ thương vụn vỡ giấc nồng đêm thu


Mây lởn vởn - gió lãng du
Chập chờn cả ánh trăng lu đêm buồn
Khi khát vọng- lúc lệ tuôn
Ầu ơ! Tiếng mẹ vẫn luôn vọng về


Đượm nồng hơi ấm hồn quê
Sẻ chia những lúc tái tê cõi lòng
Trái tim côi - ngập bão dông
Gió đừng thổi nữa lạnh lòng lá rơi


Bây giờ cách biệt đôi nơi
Đường trần sao mãi chơi vơi chốn này
Thấu tình hương quyện gió lay
Càng thêm buốt giá ngày này - Mẹ ơi!


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

HƯƠNG CỐM MÙA THU





HƯƠNG CỐM MÙA THU

Nhớ Hà Nội bước vào Thu
Mẹ đưa hương cốm lãng du phố dài
Dâp dềnh quang gánh trên vai
Tiếng rao nhuộm ánh ban mai trên đường


Hà Nội Ba sáu phố phường
Cốm Làng Vòng đã tỏa hương từng nhà
Bao bước đường mẹ đi qua
Là bao nhiêu nỗi xót xa trong lòng


Nghĩ về mẹ lệ tuôn ròng
Ngày xưa quảy gánh hàng rong nuôi mình
Bao nhiêu nặng nghĩa sâu tình
Ướp trong đáy mắt bóng hình mẹ ơi!

 Bùi Nguyệt, Chemnitz
-----------
 Bai tho dang tren trang Lucbat.com - Ngay 2-9 - 2017

http://lucbat.com/news.php?id=17962

Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

MÃI BÊN CON




MÃI BÊN CON

Gánh nặng cuộc đời oằn lưng mẹ trả
Lo vuông tròn trong kiếp sống nhân gian
Mỗi bước đường bao vất vả gian nan
Đứng mũi chịu sào hy sinh thầm lặng


Lo cho con từ ngày còn tấm bé
Vượt khó khăn qua bao cảnh cơ hàn
Nơi xứ người trong những lúc gian nan
Ánh mắt mẹ hiền chở che an ủi


Trong tiềm thức ở nơi đây con nhớ
Thủa cơ hàn mẹ bao nỗi chuân chuyên
Suốt cuộc đời ôm vất vả triền miên
Kết thành lời êm đềm đưa cánh võng


Trời trở gió những đêm dài giá buốt
Nghe hạt sương lay động giấc không tròn
Vẳng bên tai lời mẹ dặn đầu non
Hãy vững bước trước ghập ghềnh con nhé!


Tháng Bảy về đốt lòng con khắc khoải
Lời mẹ ru trong nhịp võng Ầu ơ
Vẫn hàng đêm gặp lại mẹ trong mơ
Âu yếm dịu dàng lau khô dòng lệ


Nhìn sao Mai phương trời Đông lặng lẽ
Con hiểu rằng Mẹ mãi ở bên con.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2017

TRONG LỄ VU LAN


TRONG LỄ VU LAN

Vương vấn khói hương tỏa ngạt ngào
Cúi đầu vái lạy thấu trời cao
Mẹ vẫn vân du thăm con cháu
Con mừng gặp lại lúc chiêm bao


Nụ cười hiền hậu trên gương mặt
Dãi nắng dầm mưa thủa cơ hàn
Lưng còng mẹ gánh đời cơ cực
Trĩu nặng trong lòng chẳng oán than


Đau thắt lòng con - dáng mẹ già
Vào ra trước ngõ ngóng con xa
Xứ người biền biệt trao cho mẹ
Thay con nuôi cháu giữ nếp nhà


Trăng mờ đã gác ở đầu non
Bóng mẹ trên cao hiện chập chờn
Một chốn đôi quê lòng ấp ủ
Âm thầm nâng đỡ bước chân con.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

TỰ CẢM



NGƯỜI ĐI MỘT NỬA HỒN TÔI MẤT
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ  (Hàn Mặc Tử)

 ---
TỰ CẢM
(Họa nương vận “ Để lại” THTK của NT Phạm Văn Dương)

NGƯỜI  khắc trong tim chẳng nhạt  mờ
ĐI sang xứ tuyết vẫn hằng mơ
MỘT mình một bóng nôn nao đợi
NỬA ngóng nửa mong lặng lẽ chờ
HỒN trót gửi trao chàng nghệ sỹ
TÔI nào ấp ủ mối tình thơ
MẤT vèo cái thủa thời xuân sắc
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ

Bùi Nguyệt - Chemnitz
  ------------
ĐỂ LẠI
(Tung hoành trục khoán)

NGƯỜI đến nơi xa khuất mịt mờ
ĐI hoài để lại những đêm mơ
MỘT thân một bóng bồn chồn ngóng
NỬA chiếu nửa chăn thấp thỏm chờ
HỒN vẫn phiêu diêu cùng điệu nhạc
TÔI thành lạc lõng với vần thơ
MẤT rồi những cảnh vui đàm đạo
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ.
PHẠM VĂN DƯƠNG, 14-8-2017
 
-------------            

BỨOC VÀO THU

                                             Sóng Tây Hồ cuộn những chiều lộng gió
                                             Cứ chập chờn vỗ vào giấc chiêm bao


BỨOC VÀO THU

Nơi quê nhà nay đã bước vào thu
Hương hoa sữa lan đến từng hơi thở
Sóng Tây Hồ cuộn những chiều lộng gió
Cứ chập chờn vỗ vào giấc chiêm bao


Ô! thu về lòng sao nghe nôn nao
Ướp Hà Nội nồng nàn trong đáy mắt
Cách xa nhau nửa vòng quay trái đất
Mà ngỡ rằng không quá một tầm tay


Tà áo dài trong làn gió bay bay
Của bạn cũ trường xưa cũng từng ngày tái hiện
Tuổi xuân thì đẹp bao mơ ước
Vẫn nao lòng trong mỗi vần thơ


Hà Nội ơi! Ba sáu phố xưa
In đậm trong ta từng con ngõ nhỏ
Cốm Làng Vòng lan theo làn gió
Hương vị quê nhà như phảng phất đâu đây


Trải thảm vàng mùa thu dưới trời Tây
Trái tim cũng bừng bừng thắp lửa
Muốn gói trọn sắc màu trong nhung nhớ
Gửi về nhau da diết nỗi mong chờ.


Bùi Nguyệt- Chemnitz

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

HƯƠNG NHÀI



HƯƠNG NHÀI

Nắng mưa vần vũ chuyện hàng ngày
Thời buổi kim tiền dễ đổi thay
Sớm chiếu nắng vàng hoa thắm đượm
Đêm buông sương trắng nguyệt tàn phai
Mực kia tung tóe hoen trang giấy
Bút nọ cong keo lệch chữ tài
Cho dẫu đường đời chen thật giả
Vẫn thơm thoang thoảng vị hương nhài.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

HƯƠNG CỦA ĐẤT

                          Gió cuốn mang theo hồn lá rụng
                          Thấm vào hương đất ủ tình yêu.


---------------

HƯƠNG CỦA ĐẤT

Heo may vàng trải gợi phiêu diêu
Thu đến dậy lên nỗi nhớ nhiều
Quặn thắt lòng ai trong khát vọng
Héo mòn lữ khách cảnh cô liêu
Chỉ còn được thấy màn sương sớm
Để lại trông theo vạt nắng chiều
Gió cuốn mang theo hồn lá rụng
Thấm vào hương đất ủ tình yêu.


Bùi Nguyệt, Chemnitz

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

TẢN MẠN ĐÊM HÈ (Khoán thủ Truyện Kiều)


TẢN MẠN ĐÊM HÈ
(Khoán thủ Truyện Kiều -  Bài họa)


DƯỚI TRĂNG QUYÊN ĐÃ GỌI HÈ
ĐẦU TƯỜNG LỬA LỰU LẬP LÒE ĐÂM BÔNG


DƯỚI thuyền cười nói râm ran
TRĂNG in mặt nước - nước tràn ánh ngân
QUYÊN nhìn hoa nở trắng ngần
ĐÃ nghe thời tiết chuyển dần thu sang
GỌI làn mây ngủ mơ màng
qua sen lụi cúc sang tiễn HÈ

ĐẦU nghiêng nhường chỗ ánh trăng ngân
TƯỜNG tận quỳnh dao nở trắng ngần
LỬA thắp tim hồng bừng nét ngọc
LỰU khoe sắc đỏ gợi tình xuân
LẬP trình bóng ngả nhầm trai Sở
LÒE chiếu hình nghiêng tưởng gái Tần
ĐÂM sang ngọn gió xuyên đêm vắng
BÔNG dạ lý hương cũng góp phần.

Bùi Nguyệt - Chemnitz

-------------
 HẠ
 (khoán thủ T Kiều)

1307 Dưới trăng quyên đã gọi hè,
Đầu tường lửa lựu lập loè đâm bông.

------
DƯỚI trời rộn rã ve ran
TRĂNG tròn càng tỏ, đất tràn ánh ngân
QUYÊN kêu thưa nhặt trong ngần
ĐÃ khoe trời đất chuyển dần tiết sang
GỌI mùa Hạ đến mơ màng
HÈ ơi! tiếng quốc, vọng sang lối HÈ!


ĐẦU mùa đã rộ tiếng ve ngân
TƯỜNG phủ dàn hoa tỏa nắng ngần
LỬA nổi chiều nam bừng Phượng vỹ
LỰU vờn phương bắc sáng Tầm xuân
LẬP lờ sóng đẩy đưa thuyền Tấn
LOÈ loẹt mây giăng kéo gió Tần
ĐÂM đến trời cao ngàn búp dựng
BÔNG sen HẠ kết đẹp muôn phần! 


170727 Ngô Hoài Cổ

------
  BỐN MÙA TRONG TRUYỆN KIỀU (chữ NÔM sưu tầm trên internet)

XUÂN
𦹵 𡽫 撑 羡 蹎 𡗶
41 Cỏ non xanh tận chân trời,
挭 梨 𤽸 點 𠬠 𠄽 芃 花
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

HẠ
𤲂 𦝄 鵑 㐌 噲 夏
1307 Dưới trăng quyên đã gọi hè
頭 墻 焒 榴 𤇥 𤍶 󰝂 芃
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông

THU
竜 冬 底 渃 印 𡗶
1603 Long lanh đáy nước in trời,
城 磋 𤌋 碧 𡽫 披 䏾 鐄
Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng

.ĐÔNG
𠾕 番 𩙌 𢭸 花 掑
1241 Đòi phen gió tựa hoa kề
姅 簾 雪 唅 𦊚 皮 𦝄 輸
Nửa rèm tuyết ngậm bốn bề trăng thâu

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

LỜI BÌNH CỦA BÙI NGUYỆT




MÙA ĐI

Hết hè rồi sao chẳng thấy cuốc kêu?
Con ong mật ngại bay hơn mọi bữa
Cánh chuồn chuồn lại dùng dằng ngưỡng cửa
Tiếng ve sầu ngân mãi bản tình si


Mùa vừa về...lại lặng lẽ ra đi
Lòng chưa ấm đã trở thành quá khứ
Đã vụt tắt khi tình vừa bén lửa
Chưa kịp say, đã cạn hết mùa rồi


Nắng mới bừng đã vội tắt hè ơi
Ta khép cửa để đón mùa nắng tới
Mùa qua rồi! Một nửa còn trông đợi
Muốn cài then nhung nhớ chẳng cho cài


Mùa này đi mùa khác đến mốt mai
Sợi nắng bện cho chúng mình gần lại
Mùa sẽ về tôi nhủ lòng tôi mãi
Chờ đợi thôi năm tới đón hè về!

Thế Sáng - Berlin
---------
LỜI BÌNH CỦA BÙI NGUYỆT


Đọc bài thơ “ MÙA ĐI“ của nhà thơ Thế Sáng tôi nhận thấy đây là bài thơ dùng thủ pháp hoài niệm rất tình, lãng mạn, giàu hình ảnh, rất thành công của nhà thơ cộng đồng mà tôi đã đôi lần tâm tình về thơ với anh.
Theo quy luật của vũ trụ mùa đến và đi, hạ qua thu tới. Trong bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông, thì mùa thu có lẽ buồn hơn cả! Nhưng bài thơ lấy bối cảnh là mùa hạ cớ sao lại buồn? Với lối viết giản dị, mộc mạc như chính tâm hồn tác giả, bài thơ buồn man mát nhưng không ủy mị, nuối tiếc nhưng không kêu gào, thất vọng nhưng không oán trách, không giận hờn ai, chỉ tiếc thôi! Tiếc một mùa đã qua và hình như náu sau câu thơ là ẩn ý tiếc một bóng hình một người con gái? một tình yêu xa xôi nào đó…Bài thơ cứ ngân lên như tiếng chuông, thả từng giọt thơ vào không trung, vào lòng người xa quê, dẫu đang căng mình trong cuộc sống của đất nước công nghiệp phát triển.
Mở đầu là câu thơ ngân lên nỗi buồn man mác “ Hết hè rồi sao chẳng thấy cuốc kêu?“. Đây là câu hỏi tu từ được tác giả xử dụng rất khéo trong bài. Phải chăng đằng sau hình ảnh „con cuốc“ hình như có bóng dáng của người con gái mà ai đó đang chờ, đang đợi, đang nhớ lắm…Câu thơ làm cho không gian trùng xuống để ta nhập hồn vào MÙA ĐI!


Hết hè rồi sao chẳng thấy cuốc kêu?
Con ong mật, ngại bay hơn mọi bữa
Cánh chuồn chuồn lại dùng dằng ngưỡng cửa
Tiếng ve sầu ngân mãi bản tình si


Hình ảnh của mùa hè được đưa vào thơ mà chỉ có ai đã từng ở quê mới ngấm hết điều đó. Bài thơ được viết ở nơi xa xứ, ở Berlin xa quê vạn dặm… những câu thơ cứ cứa vào vào nỗi nhớ quê, ở đó ta đã một thời từng đội nắng đội mưa
Một bài thơ chỉ có một câu hay đã được rồi, nhung bai "MÙA ĐI“ có nhiều câu hay, nhiều hình ảnh ẩn dụ. "Muốn cài then nhung nhớ chẳng cho cài“ đối câu đối chữ đã làm nên thành công bài thơ.
Mùa hè mang lại hơi ấm cho mọi người trên xứ tuyết. Đối với cộng đồng người Việt đó còn là hơi ấm của quê hương… Quê hương rực rỡ nắng vàng, nét đặc trưng của Việt Nam. Còn ở nơi đây mùa hè vô cùng ngắn ngủi. Vừa chợt đến đã qua mau làm tác giả nuối tiếc, nhớ nhung hơi ấm của thiên nhiên hay hơi âm tình yêu vừa mới bừng lên đã vụt tắt làm hẫng hụt, như mất đi một nủa hương vị cuộc đời. Sự mất mát ấy đã tăng thêm nỗi nhớ nhung, khát khao. Tác giả muốn quên đi nhưng càng quên lại càng thêm nhớ. Câu thơ đã xử dụng nghệ thuật ẩn dụ, cụ thể hóa ý trừu tượng qua hình ảnh "cài then" đã làm cho câu thơ có sức gợi tả, gợi cảm gây được ấn tượng cho bạn đọc.


Khổ thơ kết là sự ấm áp sẽ trở về theo quy luật của thiên nhiên và tình yêu cũng được vãn hồi theo tiếng gọi của con tim, trong một không gian ngập tràn nắng mới. Những tia nắng được ẩn dụ như những sợi tơ trời xe kết, bện chặt cho lứa đôi xích lại bên nhau:

Mùa này đi mùa khác đến mốt mai
Sợi nắng bện cho chúng mình gần lại
Mùa sẽ về tôi nhủ lòng tôi mãi
Chờ đợi thôi năm tới đón hè về!
Dù mùa Hè lặng lẽ qua đi, nhưng bài thơ "MÙA ĐI" cứ níu bao lòng người ở lại. 
Bùi Nguyệt - Chemnitz, CHLB Du
c
---------

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

GIỮA HAI THÁI CỰC




GIỮA HAI THÁI CỰC

Thơ và đời cứ trăn trở trong nhau
Dấu ấn khắc sâu những giờ mòn mỏi
Khắc khoải trong những cơn bão nổi
Của tiếng lòng nơi viễn xứ đường xa


Lời nghẹn ngào trong tuyết phủ sương sa
Gom chút nắng chiều tà vụn vỡ
Gửi vào thơ xen từng hơi thở


Bước liêu xiêu
Bến đậu rỗng trời


Cuộc đời ơi!
Trăn trở nhiều rồi
Khi đánh lộn sòng
Hai thái cực buồn - vui.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

BÌNH THƠ - CHIA TAY MÙA THU


CHIA TAY MÙA THU


Anh vẫn biết trời thu đẹp lắm
Thăm thẳm xanh trong đáy mắt em xanh
Em đã hóa vào thu thành dịu ngọt
Lời trao anh như trái chín trên cành


Em tha thướt thu càng thêm say đắm
Tóc em bay cho gió gửi hương trời
Chân em bước trên sắc vàng lối mộng
Gót sen hồng buông những dấu son rơi


Chia tay em - chia tay em mùa thu
Anh mang theo nồng nàn nỗi nhớ
Trời thì xanh mà mắt em lệ vỡ
Nắng nhạt nhòa cây lá cũng rưng rưng


Chia tay em- chia tay em tình thu
Chia tay hoàng hôn chiều mong tím lá
Vời vợi nhớ thương câu ca em thả
Nửa vầng trăng khuyết một câu thề


Chia tay em tình thu đam mê
Anh đơn chiếc thân tàn cây trụi lá
Đông sẽ tới tuyết rơi đầy mọi ngả
Hồn giá băng tình thu đã đi rồi.

Phúc Nguyễn
Chemnitz, CHLB Đức
---------------
LỜI BÌNH CỦA BÙI NGUYỆT  


Mùa thu là đề tài khá quen thuộc trong thơ ca. Song trong „mắt thơ“ của mỗi tác giả nó lại hiện hữu những đường nét, cảnh sắc khác nhau tùy vào tâm trạng của thi nhân.

Xuân Quỳnh thì thấy:
Mùa Thu đi cùng lá
Mùa Thu ra biển cả
Theo dòng nước mêng mông
Mùa Thu vào hoa cúc...

Còn tác giả Phúc Nguyễn lại thấy cả trời thu nằm trong đáy mắt em, dịu dàng say đắm.Thu và Em, hai thực thể một mối tình luôn hòa lẫn vào nhau, biến thiên theo từng cung bậc của cảm xúc tình yêu.

Anh vẫn biết trời thu đẹp lắm
Thăm thẳm xanh trong đáy mắt em xanh

Trời thu trong xanh vời vợi, nhưng đây đâu phải “Tức cảnh sinh tình“ mà chính vẻ đẹp từ đôi mắt em qua cái tình của anh đã kéo cả trời xanh thăm thẳm hiện vào. Em là thu hay chính thu đã hóa vào em, để em thành dịu ngọt như trái chín trên cành.

Em đã hóa vào thu thành dịu ngọt
Lời yêu anh như trái chín trên cành

Điệp từ“ xanh“ được tác giả sử dụng khá tuyệt vời. Bầu trời xanh, mắt em xanh, giao thoa, hòa quyện tôn thêm vẻ đẹp cho nhau. Em là bầu trời của anh, mùa thu của riêng anh. Hình tượng thơ cũng bắt đầu được khơi sâu và mở rộng. Ỏ đây ta thấy sự chuyển đổi cảm giác khá bất ngờ, qua các biện pháp tu từ ẩn dụ, so sánh, tác giả đã cảm nhận mùa thu bằng cả vị giác, thẩm thấu lời em trao như trái ngọt trên cành. Hình ảnh“ trái chín trên cành“ là hình ảnh đẹp, làm câu thơ trở nên đa nghĩa. Nó gợi cho chúng ta nhiều sự liên tưởng đến hương vị ngọt ngào của lời nói, nụ hôn của tình yêu dâng hiến. Phải chăng đó là thứ men say làm ngây ngất tâm hồn thi sỹ đang đắm chìm trong sắc thể hình ảnh của người đẹp.

Em tha thướt thu càng thêm say đắm
Tóc em bay cho gió gửi hương trời
Chân em bước trên sắc vàng lối mộng
Gót sen hồng buông những dấu son rơi

Bốn câu thơ trên là một bức tranh được tác giả vẽ bằng ngôn ngữ của thi ca: Trước mắt ta, có giai nhân dáng kiều tha thướt, buông gót chân son trên thảm lá vàng đi vào cõi mộng. Hương thu dịu ngọt từ mái tóc em bay bay trong cảnh trời thu như thực như mơ.
Thế mà, thật khó có thể ngờ mối tình say mê, đằm thắm, ngọt ngào ấy lại có ngày phải chia tay

Chia tay em, chia tay em mùa thu
Anh mang theo nồng nàn nỗi nhớ
Trời thì xanh mà mắt em lệ vỡ
Nắng nhạt nhòa cây lá cũng rưng rưng

Chia tay mùa thu. Đành rằng đấy là quy luât bốn mùa thay đổi của đất trời, vạn vật. Gió lạnh tràn về, lá vàng run rẩy níu cành. Thi nhân bâng khuâng tiếc nuối cảnh thu, hơn thế còn xót xa ôm theo hình em lệ vỡ mi tràn. Từ “lệ vỡ“ được dùng khá đắt, khi đọc lên ta cảm nhận được nỗi đau tột cùng của sự chia tay, đến nắng cũng phải nhạt nhòa, cây lá cũng phải rưng rưng.
Ở hai khổ thơ trên từ ngữ lung linh huyền diệu, thì những khổ thơ dưới lại ảm đạm âu sầu. Bầu trời và em cũng trở nên đối lập. Trời thì xanh, nắng lại nhạt nhòa, mắt em lệ vỡ, lòng anh mang nồng nàn nỗi nhớ trong cảnh tình“ Chia tay em chia tay em tình Thu“. Em thì nước mắt chảy ra ngoài, anh thì nước mắt chảy vào trong. Thật đau lòng! Đúng là:

Thà rằng chẳng biết cho xong
Biết bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu.

Đau lòng lắm chứ! Luyến tiếc lắm chứ. Mối tình đẹp đẽ, đằm thắm, ngọt ngào thế cơ mà.

Chia tay em, chia tay em tình thu
Chia tay hoàng hôn chiều mong tím lá

Mùa thu“ hay“ hoàng hôn“ đã trở thành hình ảnh mang tính biểu tượng cho tuổi mãn chiều xế bóng, nhưng với câu thơ trên lại đa nghĩa. Có thể đây là một mối tình khi đã ở phía bên kia con dốc của cuộc đời. Vì tình yêu thì làm gì có tuổi! “Xế chiều mái tóc bình minh tâm hồn“. Mà cũng có thể chỉ là hiện thực của bao buổi chiều em mong anh, em đợi anh đến hoàng hôn tắt nắng. Em khao khát gặp anh, chỉ còn biết gửi nỗi nhớ thương anh thả vào trong từng câu hát:

Vời vợi nhớ thương câu ca em thả
Nửa vâng trăng khuyết một câu thề

Nửa vầng trăng“ cũng là hình ảnh ẩn dụ của hạnh phúc không trọn vẹn. Đã “nửa vầng trăng“ lại “khuyết một câu thề“, câu thơ chơi vơi, thêm một lần nữa đẩy giai nhân vào cõi nhớ thương vô vọng.
Chính vì thế phải chia tay em đã bị nỗi nhớ nhung, trăn trở dày vò. Lòng anh tái tê, người lệ vỡ, kẻ thân tàn. Chia tay em anh thành lẻ loi đơn chiếc, tâm hồn băng giá như cây trụi lá, trơ cành trong tuyết phủ lúc đông sang:
Chia tay em tình thu đam mê

Anh đơn chiếc thân tàn cây trụi lá
Đông sẽ tới tuyết rơi đầy mọi ngả
Hồn giá băng tình thu đã đi rồi.

Những câu thơ đọc lên thẳm sâu nỗi buồn đau, nhưng không hề có một lời oán thán, trách than, nó như điệu nhạc buồn chảy bằng ngôn ngữ của tình yêu lãng mạn, tuyệt đẹp, bị cắt ngang bởi số phận éo le như là định mệnh, cũng như thu tàn là điều không thể khác của quy luật bốn mùa.
Tác giả rất khéo sử dụng các hình ảnh, từ ngữ trong toàn bài, đặc biệt mối tình được lồng trong bối cảnh mùa thu, tình em và tình thu hòa quyện lung linh thật đẹp, thật đam mê. Vẫn biết rằng thu đến rồi thu sẽ đi, nhưng “Chia tay mùa thu“ vẫn để lại trong lòng bạn đọc một nỗi buồn sâu thẳm mênh mang.
Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức