Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

TỰ CẢM



NGƯỜI ĐI MỘT NỬA HỒN TÔI MẤT
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ  (Hàn Mặc Tử)

 ---
TỰ CẢM
(Họa nương vận “ Để lại” THTK của NT Phạm Văn Dương)

NGƯỜI  khắc trong tim chẳng nhạt  mờ
ĐI sang xứ tuyết vẫn hằng mơ
MỘT mình một bóng nôn nao đợi
NỬA ngóng nửa mong lặng lẽ chờ
HỒN trót gửi trao chàng nghệ sỹ
TÔI nào ấp ủ mối tình thơ
MẤT vèo cái thủa thời xuân sắc
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ

Bùi Nguyệt - Chemnitz
  ------------
ĐỂ LẠI
(Tung hoành trục khoán)

NGƯỜI đến nơi xa khuất mịt mờ
ĐI hoài để lại những đêm mơ
MỘT thân một bóng bồn chồn ngóng
NỬA chiếu nửa chăn thấp thỏm chờ
HỒN vẫn phiêu diêu cùng điệu nhạc
TÔI thành lạc lõng với vần thơ
MẤT rồi những cảnh vui đàm đạo
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ.
PHẠM VĂN DƯƠNG, 14-8-2017
 
-------------            

BỨOC VÀO THU

                                             Sóng Tây Hồ cuộn những chiều lộng gió
                                             Cứ chập chờn vỗ vào giấc chiêm bao


BỨOC VÀO THU

Nơi quê nhà nay đã bước vào thu
Hương hoa sữa lan đến từng hơi thở
Sóng Tây Hồ cuộn những chiều lộng gió
Cứ chập chờn vỗ vào giấc chiêm bao


Ô! thu về lòng sao nghe nôn nao
Ướp Hà Nội nồng nàn trong đáy mắt
Cách xa nhau nửa vòng quay trái đất
Mà ngỡ rằng không quá một tầm tay


Tà áo dài trong làn gió bay bay
Của bạn cũ trường xưa cũng từng ngày tái hiện
Tuổi xuân thì đẹp bao mơ ước
Vẫn nao lòng trong mỗi vần thơ


Hà Nội ơi! Ba sáu phố xưa
In đậm trong ta từng con ngõ nhỏ
Cốm Làng Vòng lan theo làn gió
Hương vị quê nhà như phảng phất đâu đây


Trải thảm vàng mùa thu dưới trời Tây
Trái tim cũng bừng bừng thắp lửa
Muốn gói trọn sắc màu trong nhung nhớ
Gửi về nhau da diết nỗi mong chờ.


Bùi Nguyệt- Chemnitz

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

HƯƠNG NHÀI



HƯƠNG NHÀI

Nắng mưa vần vũ chuyện hàng ngày
Thời buổi kim tiền dễ đổi thay
Sớm chiếu nắng vàng hoa thắm đượm
Đêm buông sương trắng nguyệt tàn phai
Mực kia tung tóe hoen trang giấy
Bút nọ cong keo lệch chữ tài
Cho dẫu đường đời chen thật giả
Vẫn thơm thoang thoảng vị hương nhài.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

HƯƠNG CỦA ĐẤT

                          Gió cuốn mang theo hồn lá rụng
                          Thấm vào hương đất ủ tình yêu.


---------------

HƯƠNG CỦA ĐẤT

Heo may vàng trải gợi phiêu diêu
Thu đến dậy lên nỗi nhớ nhiều
Quặn thắt lòng ai trong khát vọng
Héo mòn lữ khách cảnh cô liêu
Chỉ còn được thấy màn sương sớm
Để lại trông theo vạt nắng chiều
Gió cuốn mang theo hồn lá rụng
Thấm vào hương đất ủ tình yêu.


Bùi Nguyệt, Chemnitz

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

TẢN MẠN ĐÊM HÈ (Khoán thủ Truyện Kiều)


TẢN MẠN ĐÊM HÈ
(Khoán thủ Truyện Kiều -  Bài họa)


DƯỚI TRĂNG QUYÊN ĐÃ GỌI HÈ
ĐẦU TƯỜNG LỬA LỰU LẬP LÒE ĐÂM BÔNG


DƯỚI thuyền cười nói râm ran
TRĂNG in mặt nước - nước tràn ánh ngân
QUYÊN nhìn hoa nở trắng ngần
ĐÃ nghe thời tiết chuyển dần thu sang
GỌI làn mây ngủ mơ màng
qua sen lụi cúc sang tiễn HÈ

ĐẦU nghiêng nhường chỗ ánh trăng ngân
TƯỜNG tận quỳnh dao nở trắng ngần
LỬA thắp tim hồng bừng nét ngọc
LỰU khoe sắc đỏ gợi tình xuân
LẬP trình bóng ngả nhầm trai Sở
LÒE chiếu hình nghiêng tưởng gái Tần
ĐÂM sang ngọn gió xuyên đêm vắng
BÔNG dạ lý hương cũng góp phần.

Bùi Nguyệt - Chemnitz

-------------
 HẠ
 (khoán thủ T Kiều)

1307 Dưới trăng quyên đã gọi hè,
Đầu tường lửa lựu lập loè đâm bông.

------
DƯỚI trời rộn rã ve ran
TRĂNG tròn càng tỏ, đất tràn ánh ngân
QUYÊN kêu thưa nhặt trong ngần
ĐÃ khoe trời đất chuyển dần tiết sang
GỌI mùa Hạ đến mơ màng
HÈ ơi! tiếng quốc, vọng sang lối HÈ!


ĐẦU mùa đã rộ tiếng ve ngân
TƯỜNG phủ dàn hoa tỏa nắng ngần
LỬA nổi chiều nam bừng Phượng vỹ
LỰU vờn phương bắc sáng Tầm xuân
LẬP lờ sóng đẩy đưa thuyền Tấn
LOÈ loẹt mây giăng kéo gió Tần
ĐÂM đến trời cao ngàn búp dựng
BÔNG sen HẠ kết đẹp muôn phần! 


170727 Ngô Hoài Cổ

------
  BỐN MÙA TRONG TRUYỆN KIỀU (chữ NÔM sưu tầm trên internet)

XUÂN
𦹵 𡽫 撑 羡 蹎 𡗶
41 Cỏ non xanh tận chân trời,
挭 梨 𤽸 點 𠬠 𠄽 芃 花
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.

HẠ
𤲂 𦝄 鵑 㐌 噲 夏
1307 Dưới trăng quyên đã gọi hè
頭 墻 焒 榴 𤇥 𤍶 󰝂 芃
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông

THU
竜 冬 底 渃 印 𡗶
1603 Long lanh đáy nước in trời,
城 磋 𤌋 碧 𡽫 披 䏾 鐄
Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng

.ĐÔNG
𠾕 番 𩙌 𢭸 花 掑
1241 Đòi phen gió tựa hoa kề
姅 簾 雪 唅 𦊚 皮 𦝄 輸
Nửa rèm tuyết ngậm bốn bề trăng thâu

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

LỜI BÌNH CỦA BÙI NGUYỆT




MÙA ĐI

Hết hè rồi sao chẳng thấy cuốc kêu?
Con ong mật ngại bay hơn mọi bữa
Cánh chuồn chuồn lại dùng dằng ngưỡng cửa
Tiếng ve sầu ngân mãi bản tình si


Mùa vừa về...lại lặng lẽ ra đi
Lòng chưa ấm đã trở thành quá khứ
Đã vụt tắt khi tình vừa bén lửa
Chưa kịp say, đã cạn hết mùa rồi


Nắng mới bừng đã vội tắt hè ơi
Ta khép cửa để đón mùa nắng tới
Mùa qua rồi! Một nửa còn trông đợi
Muốn cài then nhung nhớ chẳng cho cài


Mùa này đi mùa khác đến mốt mai
Sợi nắng bện cho chúng mình gần lại
Mùa sẽ về tôi nhủ lòng tôi mãi
Chờ đợi thôi năm tới đón hè về!

Thế Sáng - Berlin
---------
LỜI BÌNH CỦA BÙI NGUYỆT


Đọc bài thơ “ MÙA ĐI“ của nhà thơ Thế Sáng tôi nhận thấy đây là bài thơ dùng thủ pháp hoài niệm rất tình, lãng mạn, giàu hình ảnh, rất thành công của nhà thơ cộng đồng mà tôi đã đôi lần tâm tình về thơ với anh.
Theo quy luật của vũ trụ mùa đến và đi, hạ qua thu tới. Trong bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông, thì mùa thu có lẽ buồn hơn cả! Nhưng bài thơ lấy bối cảnh là mùa hạ cớ sao lại buồn? Với lối viết giản dị, mộc mạc như chính tâm hồn tác giả, bài thơ buồn man mát nhưng không ủy mị, nuối tiếc nhưng không kêu gào, thất vọng nhưng không oán trách, không giận hờn ai, chỉ tiếc thôi! Tiếc một mùa đã qua và hình như náu sau câu thơ là ẩn ý tiếc một bóng hình một người con gái? một tình yêu xa xôi nào đó…Bài thơ cứ ngân lên như tiếng chuông, thả từng giọt thơ vào không trung, vào lòng người xa quê, dẫu đang căng mình trong cuộc sống của đất nước công nghiệp phát triển.
Mở đầu là câu thơ ngân lên nỗi buồn man mác “ Hết hè rồi sao chẳng thấy cuốc kêu?“. Đây là câu hỏi tu từ được tác giả xử dụng rất khéo trong bài. Phải chăng đằng sau hình ảnh „con cuốc“ hình như có bóng dáng của người con gái mà ai đó đang chờ, đang đợi, đang nhớ lắm…Câu thơ làm cho không gian trùng xuống để ta nhập hồn vào MÙA ĐI!


Hết hè rồi sao chẳng thấy cuốc kêu?
Con ong mật, ngại bay hơn mọi bữa
Cánh chuồn chuồn lại dùng dằng ngưỡng cửa
Tiếng ve sầu ngân mãi bản tình si


Hình ảnh của mùa hè được đưa vào thơ mà chỉ có ai đã từng ở quê mới ngấm hết điều đó. Bài thơ được viết ở nơi xa xứ, ở Berlin xa quê vạn dặm… những câu thơ cứ cứa vào vào nỗi nhớ quê, ở đó ta đã một thời từng đội nắng đội mưa
Một bài thơ chỉ có một câu hay đã được rồi, nhung bai "MÙA ĐI“ có nhiều câu hay, nhiều hình ảnh ẩn dụ. "Muốn cài then nhung nhớ chẳng cho cài“ đối câu đối chữ đã làm nên thành công bài thơ.
Mùa hè mang lại hơi ấm cho mọi người trên xứ tuyết. Đối với cộng đồng người Việt đó còn là hơi ấm của quê hương… Quê hương rực rỡ nắng vàng, nét đặc trưng của Việt Nam. Còn ở nơi đây mùa hè vô cùng ngắn ngủi. Vừa chợt đến đã qua mau làm tác giả nuối tiếc, nhớ nhung hơi ấm của thiên nhiên hay hơi âm tình yêu vừa mới bừng lên đã vụt tắt làm hẫng hụt, như mất đi một nủa hương vị cuộc đời. Sự mất mát ấy đã tăng thêm nỗi nhớ nhung, khát khao. Tác giả muốn quên đi nhưng càng quên lại càng thêm nhớ. Câu thơ đã xử dụng nghệ thuật ẩn dụ, cụ thể hóa ý trừu tượng qua hình ảnh "cài then" đã làm cho câu thơ có sức gợi tả, gợi cảm gây được ấn tượng cho bạn đọc.


Khổ thơ kết là sự ấm áp sẽ trở về theo quy luật của thiên nhiên và tình yêu cũng được vãn hồi theo tiếng gọi của con tim, trong một không gian ngập tràn nắng mới. Những tia nắng được ẩn dụ như những sợi tơ trời xe kết, bện chặt cho lứa đôi xích lại bên nhau:

Mùa này đi mùa khác đến mốt mai
Sợi nắng bện cho chúng mình gần lại
Mùa sẽ về tôi nhủ lòng tôi mãi
Chờ đợi thôi năm tới đón hè về!
Dù mùa Hè lặng lẽ qua đi, nhưng bài thơ "MÙA ĐI" cứ níu bao lòng người ở lại. 
Bùi Nguyệt - Chemnitz, CHLB Du
c
---------

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

GIỮA HAI THÁI CỰC




GIỮA HAI THÁI CỰC

Thơ và đời cứ trăn trở trong nhau
Dấu ấn khắc sâu những giờ mòn mỏi
Khắc khoải trong những cơn bão nổi
Của tiếng lòng nơi viễn xứ đường xa


Lời nghẹn ngào trong tuyết phủ sương sa
Gom chút nắng chiều tà vụn vỡ
Gửi vào thơ xen từng hơi thở


Bước liêu xiêu
Bến đậu rỗng trời


Cuộc đời ơi!
Trăn trở nhiều rồi
Khi đánh lộn sòng
Hai thái cực buồn - vui.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

BÌNH THƠ - CHIA TAY MÙA THU


CHIA TAY MÙA THU


Anh vẫn biết trời thu đẹp lắm
Thăm thẳm xanh trong đáy mắt em xanh
Em đã hóa vào thu thành dịu ngọt
Lời trao anh như trái chín trên cành


Em tha thướt thu càng thêm say đắm
Tóc em bay cho gió gửi hương trời
Chân em bước trên sắc vàng lối mộng
Gót sen hồng buông những dấu son rơi


Chia tay em - chia tay em mùa thu
Anh mang theo nồng nàn nỗi nhớ
Trời thì xanh mà mắt em lệ vỡ
Nắng nhạt nhòa cây lá cũng rưng rưng


Chia tay em- chia tay em tình thu
Chia tay hoàng hôn chiều mong tím lá
Vời vợi nhớ thương câu ca em thả
Nửa vầng trăng khuyết một câu thề


Chia tay em tình thu đam mê
Anh đơn chiếc thân tàn cây trụi lá
Đông sẽ tới tuyết rơi đầy mọi ngả
Hồn giá băng tình thu đã đi rồi.

Phúc Nguyễn
Chemnitz, CHLB Đức
---------------
LỜI BÌNH CỦA BÙI NGUYỆT  


Mùa thu là đề tài khá quen thuộc trong thơ ca. Song trong „mắt thơ“ của mỗi tác giả nó lại hiện hữu những đường nét, cảnh sắc khác nhau tùy vào tâm trạng của thi nhân.

Xuân Quỳnh thì thấy:
Mùa Thu đi cùng lá
Mùa Thu ra biển cả
Theo dòng nước mêng mông
Mùa Thu vào hoa cúc...

Còn tác giả Phúc Nguyễn lại thấy cả trời thu nằm trong đáy mắt em, dịu dàng say đắm.Thu và Em, hai thực thể một mối tình luôn hòa lẫn vào nhau, biến thiên theo từng cung bậc của cảm xúc tình yêu.

Anh vẫn biết trời thu đẹp lắm
Thăm thẳm xanh trong đáy mắt em xanh

Trời thu trong xanh vời vợi, nhưng đây đâu phải “Tức cảnh sinh tình“ mà chính vẻ đẹp từ đôi mắt em qua cái tình của anh đã kéo cả trời xanh thăm thẳm hiện vào. Em là thu hay chính thu đã hóa vào em, để em thành dịu ngọt như trái chín trên cành.

Em đã hóa vào thu thành dịu ngọt
Lời yêu anh như trái chín trên cành

Điệp từ“ xanh“ được tác giả sử dụng khá tuyệt vời. Bầu trời xanh, mắt em xanh, giao thoa, hòa quyện tôn thêm vẻ đẹp cho nhau. Em là bầu trời của anh, mùa thu của riêng anh. Hình tượng thơ cũng bắt đầu được khơi sâu và mở rộng. Ỏ đây ta thấy sự chuyển đổi cảm giác khá bất ngờ, qua các biện pháp tu từ ẩn dụ, so sánh, tác giả đã cảm nhận mùa thu bằng cả vị giác, thẩm thấu lời em trao như trái ngọt trên cành. Hình ảnh“ trái chín trên cành“ là hình ảnh đẹp, làm câu thơ trở nên đa nghĩa. Nó gợi cho chúng ta nhiều sự liên tưởng đến hương vị ngọt ngào của lời nói, nụ hôn của tình yêu dâng hiến. Phải chăng đó là thứ men say làm ngây ngất tâm hồn thi sỹ đang đắm chìm trong sắc thể hình ảnh của người đẹp.

Em tha thướt thu càng thêm say đắm
Tóc em bay cho gió gửi hương trời
Chân em bước trên sắc vàng lối mộng
Gót sen hồng buông những dấu son rơi

Bốn câu thơ trên là một bức tranh được tác giả vẽ bằng ngôn ngữ của thi ca: Trước mắt ta, có giai nhân dáng kiều tha thướt, buông gót chân son trên thảm lá vàng đi vào cõi mộng. Hương thu dịu ngọt từ mái tóc em bay bay trong cảnh trời thu như thực như mơ.
Thế mà, thật khó có thể ngờ mối tình say mê, đằm thắm, ngọt ngào ấy lại có ngày phải chia tay

Chia tay em, chia tay em mùa thu
Anh mang theo nồng nàn nỗi nhớ
Trời thì xanh mà mắt em lệ vỡ
Nắng nhạt nhòa cây lá cũng rưng rưng

Chia tay mùa thu. Đành rằng đấy là quy luât bốn mùa thay đổi của đất trời, vạn vật. Gió lạnh tràn về, lá vàng run rẩy níu cành. Thi nhân bâng khuâng tiếc nuối cảnh thu, hơn thế còn xót xa ôm theo hình em lệ vỡ mi tràn. Từ “lệ vỡ“ được dùng khá đắt, khi đọc lên ta cảm nhận được nỗi đau tột cùng của sự chia tay, đến nắng cũng phải nhạt nhòa, cây lá cũng phải rưng rưng.
Ở hai khổ thơ trên từ ngữ lung linh huyền diệu, thì những khổ thơ dưới lại ảm đạm âu sầu. Bầu trời và em cũng trở nên đối lập. Trời thì xanh, nắng lại nhạt nhòa, mắt em lệ vỡ, lòng anh mang nồng nàn nỗi nhớ trong cảnh tình“ Chia tay em chia tay em tình Thu“. Em thì nước mắt chảy ra ngoài, anh thì nước mắt chảy vào trong. Thật đau lòng! Đúng là:

Thà rằng chẳng biết cho xong
Biết bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu.

Đau lòng lắm chứ! Luyến tiếc lắm chứ. Mối tình đẹp đẽ, đằm thắm, ngọt ngào thế cơ mà.

Chia tay em, chia tay em tình thu
Chia tay hoàng hôn chiều mong tím lá

Mùa thu“ hay“ hoàng hôn“ đã trở thành hình ảnh mang tính biểu tượng cho tuổi mãn chiều xế bóng, nhưng với câu thơ trên lại đa nghĩa. Có thể đây là một mối tình khi đã ở phía bên kia con dốc của cuộc đời. Vì tình yêu thì làm gì có tuổi! “Xế chiều mái tóc bình minh tâm hồn“. Mà cũng có thể chỉ là hiện thực của bao buổi chiều em mong anh, em đợi anh đến hoàng hôn tắt nắng. Em khao khát gặp anh, chỉ còn biết gửi nỗi nhớ thương anh thả vào trong từng câu hát:

Vời vợi nhớ thương câu ca em thả
Nửa vâng trăng khuyết một câu thề

Nửa vầng trăng“ cũng là hình ảnh ẩn dụ của hạnh phúc không trọn vẹn. Đã “nửa vầng trăng“ lại “khuyết một câu thề“, câu thơ chơi vơi, thêm một lần nữa đẩy giai nhân vào cõi nhớ thương vô vọng.
Chính vì thế phải chia tay em đã bị nỗi nhớ nhung, trăn trở dày vò. Lòng anh tái tê, người lệ vỡ, kẻ thân tàn. Chia tay em anh thành lẻ loi đơn chiếc, tâm hồn băng giá như cây trụi lá, trơ cành trong tuyết phủ lúc đông sang:
Chia tay em tình thu đam mê

Anh đơn chiếc thân tàn cây trụi lá
Đông sẽ tới tuyết rơi đầy mọi ngả
Hồn giá băng tình thu đã đi rồi.

Những câu thơ đọc lên thẳm sâu nỗi buồn đau, nhưng không hề có một lời oán thán, trách than, nó như điệu nhạc buồn chảy bằng ngôn ngữ của tình yêu lãng mạn, tuyệt đẹp, bị cắt ngang bởi số phận éo le như là định mệnh, cũng như thu tàn là điều không thể khác của quy luật bốn mùa.
Tác giả rất khéo sử dụng các hình ảnh, từ ngữ trong toàn bài, đặc biệt mối tình được lồng trong bối cảnh mùa thu, tình em và tình thu hòa quyện lung linh thật đẹp, thật đam mê. Vẫn biết rằng thu đến rồi thu sẽ đi, nhưng “Chia tay mùa thu“ vẫn để lại trong lòng bạn đọc một nỗi buồn sâu thẳm mênh mang.
Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức

NẾU ĐƯỢC




NẾU ĐƯỢC

Nếu được cùng làn mây hội tụ
Gió mang về rơi xuống biển xanh
Thành hạt mưa rơi xuống vai anh
Làm ngọt lại làn môi khao khát

Hạt mưa rơi sẽ đong đầy tưới mát
Mảnh vườn thơ khô héo giữa đời thường
Để hoa quỳnh e ấp đưa hương
Theo dạ khúc bản nhạc tình dào dạt.

Bùi Nguyệt - Chemnitz

TIẾNG LÒNG




TIẾNG LÒNG

Hạ đã nhạt rồi nắng lãng du
Văn chương thắp lửa xóa sương mù
Cho khung trời lạnh tràn hơi ấm
Để trái tim hồng quyện sắc thu
Bay bổng cánh thơ giàu cảm xúc
Lắng sâu thi tứ đẹp ngôn từ
Tinh hoa Việt ngữ hồn quê mẹ
Thức dậy trong lòng những tiếng ru.


Bùi Nguyệt - Chemnitz.

Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017

NHỊP THỜI GIAN





NHỊP THỜI GIAN

Gom sợi nắng mỏng manh
Dệt nên thành cánh võng
Gom lời thơ thầm lặng
Ru cuộc đời xa hương

Vòng tay nối tình thương
Thắm tươi làn sắc Hạ
Nhịp thời gian hối hả
Quấn quýt màu vấn vương.

Bùi Nguyệt

Chemnitz 28 - 7 - 2017

--------------------

TẶNG BÙI NGUYỆT BỨC CHÂN DUNG NHÀ THƠ
(Nhân dịp sinh nhât)

 
" Hồn núi" gửi về nơi " Bến xa"

Lời hay ý đẹp bút thăng hoa
Dưới " Trăng trên tuyết" miền ôn đới
Ngôn hạnh công dung mãi đậm đà
HOÀNG TẤN ĐẠT

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

TAM THI TẬP


  TAM THI TẬP

Tà dương lưu luyến
ấp hàng thông
Ảo ảnh nhạt nhòa vẫn ngóng trông
Tâm sự dòng đòi bao khắc khoải
Sẻ chia cuộc sống cứ mênh mông
Tình hòa nắng sớm ôm " HỒN NÚI"
Thơ quyện gió chiều trải mặt sông
Tìm đến "BẾN XA" thi sỹ đợi
"TRĂNG TRÊN TUYẾT" gợi tứ say nồng.

Bùi nguyệt - Chemnitz

--------------------- 


Loi cam nhan cua Nha giao - Nha tho Hoàng Tấn Đạt

   Tam thi tập là 3 tập thơ:" Hồn núi"," Bến xa", "Trăng trên tuyết" của nhà thơ Bùi Nguyệt. Tam thi tập là bức chân dung nhà thơ khá tinh tế và duyên dáng,Tam thi tập như một chiếc độc bình được làm bằng chất liệu cổ ( Thất ngôn bát cú), Hoa văn trong đó là 3 bông hoa thơ rất đáng được nâng niu trân quý! Xin cám ơn Nữ sỹ đã cho chúng tôi chiêm ngưỡng sản phẩm tinh thần độc đáo này.
HỌA Y ĐỀ

Ngắm “Trăng trên tuyết” níu cành thông
Đồng cảm cùng ai lặng lẽ trông
“Hồn núi” mây giăng vùng lạnh lẽo
“ Bến xa” sóng trải phía mênh mông
Nương theo ngọn gió làn hương biển
Quyện với dòng đời mạch nước sông
Viễn xứ thương người lòng trắc ẩn
Tình xưa nghĩa cũ cũng thêm nồng.


Hoàng Tấn Đạt



Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

ĐỒNG CẢM




                              Phận bạc ta cần kết một đôi
 
ĐỒNG CẢM

Duyên nợ sinh ra đã định rồi
"Đức năng thắng số" tại tâm thôi
Tuổi xanh minh tiếc chia hai ngả
Phận bạc ta cần kết một đôi
Mái tóc sương pha dù lốm đốm
Nước da nắng nhuộm dẫu đồi mồi
Vần thơ chia sẻ luôn đồng cảm
Thấu cảnh tha hương những mảnh đời.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

NHỮNG KHÚC NHẠC TRẦM TRONG "THƠ VIỆT Ở ĐỨC"


NHỮNG KHÚC NHẠC TRẦM TRONG "THƠ VIỆT Ở ĐỨC"
Đọc "Thơ Việt ở Đức", ta hiểu được phần nào tình cảnh của từng tác giả nói riêng và cộng đồng người Việt nơi viễn xứ nói chung. Có thể nói, tập thơ là một bức tranh hiện thực của cuộc sống tha hương, được khắc họa bằng những gam màu đậm nhạt khác nhau. Đó là tiếng hát của những con tim cất lên từ nhiều cung bậc, là tiếng lòng khắc khoải trong những đêm thâu, là cái rét cắt da trong sương giăng tuyết phủ, là nỗi nhớ cồn cào về quê hương đất nước. Có nhiều bài của những cây bút ở phái đẹp được xem là những khúc nhạc trầm. khi đọc lên, ta cảm thấy như các chị đã vớt ngôn từ trong dòng suối nước mắt gửi vào thơ.
Khi đọc thơ của hơn ba mươi tác giả nữ trong tập “ Thơ Việt ở Đức” tôi thấy phần nhiều là nỗi nhớ, tình thương là tiếng lòng khao khát, là những lời tâm sự trong đêm, và những nỗi đau xé lòng cùng bao nỗi thiệt thòi chồng chất mà chị em phái yếu chúng tôi phải gánh chịu. Để rồi có những lời bật ra từ những dòng cảm xúc trào dâng, từ tấm lòng chân thật bao dung trong những đắng cay mặn chát của nước mắt mồ hôi, nên thơ cũng là nước mắt, nước mắt cũng là thơ. 
Bao mùa lá đã thay màu
Ôm con nức nở nhịp cầu giấc mơ
Mẹ hòa nước mắt vào thơ
Khẽ ầu ơ... thả vần mờ đêm sương
( Bùi Nguyệt – Viết cho con)
"Phải xa con trong lúc các con còn nhỏ, người mẹ nhớ con trong nỗi nhớ tột cùng. Để rồi hàng đêm chị nối nhịp cầu giấc mơ ôm con trong tưởng tượng, gọi con trong thần giao cách cảm, trong giấc mơ của giấc ngủ chập chờn. Thế là trong tiềm thức đã cất tiếng ru con trong tâm tưởng. Những giọt nước măt chảy tràn suốt canh thâu trong đêm mờ thổn thức của người mẹ trẻ đã hòa vào thơ, thả những vần thơ làm mờ cả đêm sương. Một không gian buồn đã trùm lên tâm hồn người mẹ. Đây là hình ảnh ẩn dụ, nhưng không hề ẩn dụ - đó là nỗi đau rất thật của cảnh tình mẹ phải xa con." (Ngọc Ánh)
Hơn ba mươi tác giả nữ trong tập thơ là các mảnh đời khác nhau, nhưng cùng chung cảnh ngộ tha hương, đều mang nặng niềm thương nỗi nhớ đất Tổ, quê cha. Họ đến nơi đất khách quê người từ khi mái tóc còn xanh, má hồng còn thắm, tràn trề sinh lực của tuổi thanh xuân.Ôi! vậy mà tính đến nay, đã xấp xỉ một phần ba thế kỷ, những mái tóc dài, những dáng lưng thon ấy đã bị thời gian gặm nhấm trong cuộc mưu sinh dưới không gian mênh mang sương tuyết .
Bài thơ " Sao anh hờ hững" của tác giả Quỳnh Nga cũng làm ta xót xa trước tâm trạng bâng khuâng, chờ đợi:
Mắt buồn nhìn về cuối dòng sông
Hoàng hôn giấu giọt nắng cuối cùng
Bâng khuâng, em nhớ, em chờ mãi
Nhòa lệ... "anh còn nhớ em không?"
Sông thì cuối dòng, ngày thì cuối ngày, giọt nắng cũng cuối cùng. Điệp từ “Cuối” nằm trong các hình ảnh ở đây gợi cho ta sự liên tưởng và đồng cảm cùng tác giả. Tác giả nhìn về cuối dòng sông hay chính là đang nghĩ về cuối dòng đời? Và giọt nắng cuối cùng kia phải chăng cũng là tia hy vọng cuối cùng về một người ở chân trời xa xôi tít tắp? Quả thật, rất logic với hai câu thơ tiếp
Bâng khuâng, em nhớ, em chờ mãi
Nhòa lệ... "anh còn nhớ em không?"
Cảnh và tình trong khổ thơ cùng chung một gam buồn. Em buồn cũng đúng thôi, vì em đã nhớ nhiều mong mãi, và sự nhớ thương, chờ đợi ấy không kìm nổi hai dòng lệ ứa chẳng biết là “Anh còn nhớ em không”? Một câu hỏi tu từ đặt đúng chỗ làm cho sự mong chờ khắc khoải đươc dâng lên theo dòng cảm xúc.
Tác giả Nguyễn Thị Ngọc Loan cũng không ngoài tâm cảnh ấy, chị cảm thấy bâng khuâng trống vắng
Bên sông bến cũ con thuyền vắng
Bãi cỏ đìu hiu chẳng bóng người
(Nguyễn Thị Ngọc Loan - Vào Thu)
Sông, bến, thuyền đều là những hình ảnh ẩn dụ khá quen thuộc. Dòng sông chính là dòng đời. Bến sông chính là hình ảnh người phụ nữ chung thủy đợi chờ, con thuyền là đấng mày râu nay nơi góc bể, mai phía chân trời để bến bờ vẫn ngày đêm trông ngóng.
Bài thơ "Vẫn một mình em" của tác giả Kim Ngân, nhân vật trữ tình cũng trong hoàn cảnh mòn mỏi chờ đợi:
Xin lỗi em yêu! Anh chẳng thể chở về
Anh sẽ tới một miền Tây khát vọng
Cuộc sống phồn hoa rực rỡ muôn màu
Em hãy đợi, hãy chờ và thế nhé!
Nhưng rồi hứa hẹn cũng chỉ là hứa hẹn,chờ mong thì vẫn cứ chờ mong. Kết quả cuối cùng là:
Vẫn một mình em một nách hai con
.......................................................
Vẫn một mình em lặng lẽ với thời gian
(Kim Ngân - Vẫn một mình em)
Nguyễn Thanh trang thì đưa người đọc tới một không gian và thời gian dễ cồn cào nhung nhớ, để thổ lộ tiếng lòng:
Em vẫn về trong thơ anh đêm đêm
Dòng chữ nhỏ, bóng hình xưa ẩn hiện
Em vẫn về giữa bao nhiêu kỷ niệm
Em vẫn về giữa bao nỗi nhớ nhung
(Nguyễn Thanh Trang - Chắc tại mùa thu)
Điệp ngữ “ Em vẫn về” thể hiện sư khát khao, nhung nhớ nghĩa cũ tình xưa, chẳng bao giờ phai nhạt cho dù tình cảm ấy, giờ đây, chỉ còn lưu dấu trong những dòng thơ và ẩn hiện trong tư duy, tưởng tượng.
Khác với Thanh Trang, tác giả Đặng Thị Hương đã đưa chúng ta vào cõi mộng, trong trạng thái xuất hồn qua những câu thơ khá độc đáo:
Mỗi đêm khuya thanh khí thượng ngang trời
Hồn nhè nhẹ bay lên cùng sương khói
Bỏ lại phàm thân mê man mệt mỏi
Nhằm phương Nam hồn mải miết bay về.
( Đặng thị Huơng - Mộng du)
Tác giả Nguyễn Thị Lý ôn cố để tri tân:
Nhớ khi chia củ sắn lùi
"Ô quan đánh tú" ngọt bùi có nhau
Tóc xanh đã điểm tóc nâu
Tình người vẫn giữ một màu thanh xuân
(Nguyễn Thị Lý - Về quê Ngoại)
Ra đi từ tuổi thanh xuân, nay mái tóc đã đổi màu nhưng tình nghĩa thì trước sau không hề thay đổi mà luôn luôn canh cánh trong lòng chị
Ở nơi viễn xứ khi Xuân về, Tết đến lại trỗi dậy nỗi nhớ quê hương cồn cào da diết, tác giả Trịnh Thị Mùi đã phải thốt lên:
Chao ôi! Khoảng trống lòng ta
Đó là cố quốc, đó là cố huơng
Muôn đời vẫn cứ vấn vuơng
Vì ta thiếu vắng quê huơng, gia đình
( Trịnh Thị Mùi - Tết ơi)
Sự dồn nén cảm xúc của bao tháng ngày tích tụ nỗi nhớ, niềm thương quê hương, đất nước trong lòng chị như được bật lên, ở từ cảm thán "Chao ôi!", ta càng thấy rõ sự trống trải, vì thiếu vắng hình bóng những người thân trong gia đình làng xóm khi Tết đến Xuân về. Cái khoảng trống và thiếu vắng này ở đây thật thật khó lấp đầy vì nỗi nhớ tình thương thì vô cùng vô tận. Nó cũng được thể hiện ở nhiều khía cạnh, nhiều cung bậc trong nhiều bài thơ của chị.
 Với thể thơ tự do khá điêu luyện và sắc sảo khi sử dụng ngôn từ, hình ảnh. Qua bài  “ Xuân viễn xứ”, Thu Hà đã lần về ký ức tuổi thơ của mình, làm chúng ta cũng xót xa đồng cảm. Có lẽ hoàn cảnh ấy, đối với thế hệ chúng ta, ai cũng trải qua nếu sinh ra và lớn lên ở thời Bao cấp: 
 Đã bao năm rồi con vẫn nhớ 
Tuổi thơ làm bạn với cơ hàn 
Con gói lại những hình hài tuổi thơ ấy
 Cõng trên mình làm hành trang năm tháng
--------
  Những mong nhớ cồn cào như muốn vỡ 
Trái tim đau của người con xa xứ 
(Xuân viễn xứ - Thu Hà, Cottbus)
-----
Bài “Hãy gửi cho em” của Thu Hà - Berlin đã thể hiện tình yêu Tổ quốc nồng nàn. Chị muốn lấp đầy nỗi nhớ bằng một góc trời xứ sở, quê hương qua nghệ thuật ẩn dụ và hoán dụ
Gửi cho em cả một góc bầu trời
Của Việt Nam quê huơng em yêu dấu
Xa quê hương ta mới nhìn được thấu
Tình yêu này xin hãy gửi cho em.
(Hãy gửi cho em - Thu Hà Berlin)
Tác giả Giáp Thị Ngọ nhớ thương người mẹ cực khổ tảo tần và người cha đã nằm trong lòng đất bằng những dòng thơ xúc động lòng người, qua những từ tượng hình gợi cảm:
Rất nhiều kỷ niệm còn in
Con về tìm lại nổi chìm ngày xưa
Mộ cha sũng ướt sương mưa
Mồ hôi mẹ chảy mặn chua một đời
(Giáp Thị Ngọ - Lời ru mẹ).
Hình ảnh người mẹ dịu hiền hiện lên trong những buổi trời chiều nhung nhớ trong thơ tác giảTrương Thị Hoa Lài cũng làm ta xúc động:
Chiều nay gió thì thầm gợi kể
Con chạnh buồn nâng nhẹ chiều thêm
Chiều làm con đắng chát môi mềm
Chiều và mẹ...êm đềm như sông chảy.
Chiều buồn nhớ mẹ (Trương Thị Hoa Lài)
Tục ngữ có câu:
Có rách áo mới thương người áo rách
Có đói cơm mới thương kẻ lạnh lòng
Ở xứ người, chúng tôi không rách áo, không đói cơm, nhưng quả thật chúng tôi đói tình. Đó là tình gia đình, tình quê hương đất nước. Chúng tôi thèm nghe từng làn điệu dân ca, tiếng gà gáy sáng đến tiếng gọi nhau của chòm xóm láng giềng, tiếng rao ngày đêm của những người buôn thúng bán bưng, khao khát mọi âm thanh, hình ảnh của gia đình, quê hương, đất nước.
Có thể nói "Thơ Việt ở Đức" Là những dòng nhật ký, là bức tranh hiện thực cuộc sống, mà chị em phụ nữ chúng tôi đã trải nghiệm, là bức tranh tâm trạng, là:
Tiếng lòng thao thiêt nơi viễn xứ
Như giàn hợp xướng quyện thanh âm
Từ dòng nhạc lý tim bừng lửa
Thì những bài thơ, đoạn thơ trong bài viết này là những khoảng lặng của tâm hồn, là những khúc nhạc trầm buồn cất lên từ những con tim bên phái đẹp. Xin được sự đồng cảm và nâng niu của cộng đồng người Việt Nam ở Đức chúng ta nói riêng và toàn thể bạn đọc nói chung!
Ngày 15/7/2014
Bùi Nguyệt- Chemnitz