Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2018

THEO DÒNG THỜI GIAN





THEO DÒNG THỜI GIAN
( Thân tặng các bạn)


Trời nghiêng rót cả ráng chiều
Kết bông hoa nắng lời yêu nồng nàn
Nhớ thời tuổi trẻ xốn xang
“Trường Sơn sẻ dọc” vững vàng bước chân


Tuổi trăng tròn - nét thanh tân
Nụ cười rộn bước đường gần nẻo xa
Mái tóc dài điểm sắc hoa
Đường dây nối mạch xuyên qua chiến trường


Thắm má đào - đượm sắc hương
Nét duyên ngày ấy vấn vương bao người
Thời gian nối nhịp dòng đời
Nôn nao da diết khung trời cảnh quê


Cải vàng - vàng rực triền đê
Gợi bao kỷ niệm tìm về bên nhau
Tóc xưa nay đã ngả màu
Ba mươi năm vẫn trước sau mặn nồng


Nối vòng tay - mở tấm lòng
Thắm tình vẹn nghĩa theo dòng thời gian.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

CÙNG CHẠM CỐC - (Vui cùng ngày Hội Đàn ông ở Đức)



CÙNG CHẠM CỐC
(Vui cùng ngày Hội Đàn ông ở Đức)


Nào ta chạm cốc đi em
Cho hồng đôi má cho mềm làn môi
Buồn ăm ắp - uống cho vơi
Mặc đất nghiêng ngả mặc đời chênh chao


Chạm đi anh! Cạn nữa nào!
Nỗi sầu viễn xứ tan vào hư không
Uống cho tình đượm nghĩa nồng
Bờ vai em tựa cảm thông xứ này


Ngả nghiêng chếnh choáng hôm nay
Bù cho vất vả đắng cay vị đời
Nào ta chạm cốc đi thôi!
Cùng nhau uống cả bầu trời tình yêu.


Bùi Nguyệt 
Chemnitz, CHLB Đức

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

LỘNG NẮNG PHẤN HOA



                                                      Chemnitz -  Mùa hoa cải Tháng Năm

LỘNG NẮNG PHẤN HOA

Rực màu hoa Cải nở vàng ong
Bụi phấn dăng dăng khắp cánh đồng
Ngào ngạt hương đưa hòa ngọn gió
Dịu dàng sóng lượn vuốt đài bông
Áo bay tha thướt vờn hương phấn
Mắt ngắm say sưa dậy lửa lòng
Cảnh sắc hồn quê chiều lộng nắng
Lan vào nỗi nhớ trải mênh mông.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2018

VIỄN XỨ NGÂM KHÚC



VIỄN XỨ NGÂM KHÚC
(30 năm - Một chặng đường)


Rời mái ấm lên đường lao động
Khi quê hương cuộc sống còn nghèo
Gia đình trong cảnh gieo neo
Ra đi hy vọng có nhiều đổi thay


Miền đất lạnh những ngày gió rít
Tuyết sương giăng mờ mịt tương lai
Đường đời sao biết ngày mai
Thương người vất vả mấy ai phụ tình


Từ độ ấy gia đình ly tán
Chốn thương trường "kẻ bán người mua"
Ngày thì bạn với nắng mưa
Đêm tâm sự ánh trăng lùa qua song


Thương mẹ vẫn trong lòng khắc khoải
Nhớ con xa tê tái từng ngày
Đến khi nhắm mắt xuôi tay
Còn bao đau đáu mong ngày gặp con


Tình chồng vợ mỏi mòn cách trở
Như bờ sông bên lở sụt dần
Nổi chìm ảo ảnh phù vân
Còn đâu đằm thắm ái ân ngày nào


Nỗi niềm trải mong sao thấu tỏ
Suốt canh trường trăn trở âu lo
Lòng người đâu dễ mà đo
Tan đàn sẻ nghé đổ cho số trời


Xót xa cảnh chia đôi mái ấm
Tái tê lòng thương lắm con thơ
Khát thèm buông tiếng ầu ơ
Mưu sinh mẹ gánh để lo vuông tròn


Bao khúc khuỷu héo hon trong dạ
Mái nhà xưa - sao lạ cuối chiều
Nỗi niềm trong cảnh cô liêu
Viễn xứ ngâm khúc bao điều sẻ chia.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

ĐIỂM TỰA TƯƠNG LAI


                                     30 NĂM - MỘT CHẶNG ĐƯỜNG
                                                      --------------
ĐIỂM TỰA TƯƠNG LAI
(Thân tặng các bạn)

Một phần ba thế kỷ rồi
Cùng nhau ôn lại quãng đời tha hương
Nhớ khi bước xuống phi trường
Lay phay tuyết rải cứ vương trắng đầu

Chao ơi! Cái rét trời Âu
Đàn răng gõ nhịp thấm sâu đêm dài

Theo ca đứng máy miệt mài
Se bông thành sợi nối dài ngóng trông

Guồng quay cuốn sợi tơ lòng
Dệt nên bao nỗi ước mong tháng ngày
Khi trở gió - tuyết phủ dày
Trà quê hương vị nơi này sẻ chia

Giao thoa cái lạnh tái tê
Giọt dài giọt ngắn nhớ quê cồn cào 
Lặng nhìn trăng gác núi cao
Nơi miền "đất hứa" chênh chao buổi đầu

Nhuốm tuyết sương - tóc ngả màu
Âu ơ! lời mẹ đêm thâu ngọt ngào
Khó khăn vất vả ngày nào
Cho con điểm tựa bước vào tương lai
Chân trời vươn tới ngày mai
Bình minh phía trước trăng cài phía sau
Hai quê nối một nhịp cầu
Nắng vàng - tuyết trắng cũng màu quê hương.

Bùi Nguyệt - Chemnitz
 
(Kỷ niệm 30 năm đặt chân trên nước Đức - Tháng 4 - 2018)

-------------------------
BÁO QUÊ HƯƠNG ĐÃ ĐĂNG BÀI VÀ ẢNH

http://quehuongonline.vn/nguoi-viet-o-nuoc-ngoai/diem-tua-tuong-lai-20180424162516894.htm
 

)

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

LỤC BÁT THI HỌA - NEO LẠI ĐÔI BỜ




NEO LẠI ĐÔI BỜ
(Họa bài Sông Thương)


Thuyền đi để lại bến thương
Phù sa lặng lẽ mãi vương với dòng
Mưa nguồn chớp bể khát mong
Lan theo dòng chảy đục trong đong đầy


Nắng chiều lẩn khuất vòm cây
Mỏng tang ngọn gió - bóng gầy đứng im
Còn đâu ánh mắt đắm chìm

Nỗi buồn trĩu nặng theo em về làng

Sông Thương sao lắm nhánh ngang
Ngẩn ngơ bến đợi - ngỡ ngàng đò xưa
Trách ai sớm nắng chiều mưa
Ngả nghiêng nhịp sóng đung đưa với người


Lòng san sẻ - nghĩa dần vơi
Tình đời ai thả mà trôi lập lờ
Từ cõi mộng - tới bến mơ
Thuyền ơi! neo lại nối bờ nhớ thương.


Bùi Nguyệt - Chemnitz
 ---------------
SÔNG THƯƠNG

Ơn người đặt tên sông Thương*
Cho dài nỗi nhớ vấn vương xuôi dòng
Bên bồi thỏa nỗi ước mong
Để cho bên lở đục trong vơi đầy


Chiều nghiêng đổ nắng lên cây
Bến xưa in bóng thuyền gầy lặng im
Biết bao thương nhớ nổi chìm
Theo sông theo cả tình em lỡ làng


Có bao nhiêu bến đò ngang
Nhớ thương cách biệt phũ phàng sông xưa
Đôi bờ chan nắng, gội mưa
Người đi, kẻ ở, người đưa tiễn người


Ngàn năm sông vẫn đầy vơi
Vẫn xanh dòng chảy, vẫn trôi lững lờ
 Vẫn con thuyền nhỏ mộng mơ
Chuyển thương, gửi nhớ đôi bờ sông Thương


  Hồ Đình Bắc


*Thời phong kiến khi quân quan lên xứ biên thùy, gia quyến đưa tiễn đến sông này phải dừng lại,chia tay đầy thương nhớ, nên từ đó đặt tên là sông Thương.
---------
TÌNH KHÚC SÔNG THƯƠNG

 ( Họa bài SÔNG THƯƠNG)

Vầng trăng soi tỏ sông Thương
Diết da nỗi nhớ buồn nương theo dòng
Âm thầm chín đợi mười mong
Đồng khô mương cạn chờ trông nước đầy


Để nhìn mướt lá xanh cây
Đắp bù ngày tháng hao gầy lặng im
Thương nhau ba nổi bảy chìm
Chơi vơi cánh gió đường chim lỡ làng


Biết rằng đời lắm trái ngang
Xót xa bến cũ bẽ bàng thuyền xưa
Khi dãi nắng lúc dầm mưa
Sông Thương vời vợi người đưa tiễn người


Theo trăng nước cũng đầy vơi
Cồn cào sóng nổi dòng trôi lững lờ
Chao ôi! Ngày tưởng đêm mơ
Tình yêu quyện chặt đôi bờ sông Thương


Hoàng Tấn Đạt

TỨ CHẲNG RA



TỨ CHẲNG RA

Thêm một mùa sang chẳng mặn mà
Hững hờ cảnh sắc ở quanh ta
Ngọn đèn mờ ảo găng câu hỏi
Ánh nến chập chờn gợi cảnh xa
Gánh những khó khăn thương lúc trẻ
Trải bao vất vả tiếc khi già
Thời gian vội vã niềm đau đáu
Thơ muốn định hình tứ chẳng ra.

Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức