Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018

ĐƯỜNG ĐỜI



ĐƯỜNG ĐỜI

Tìm trong hơi ấm vần thơ
Kết thành vạt nắng xua mờ màn sương
Sáng tâm hồn đẹp văn chương
Quê hương chắp cánh tình thương sóng trào


Sao khuya gợi nhớ đêm nào
Ấm êm tình mẹ ngọt ngào lời ru
Sắc vàng đan áo mùa thu
Gió heo may cũng lãng du lưng trời


Tìm trong đắng đót những lời
Ngăn luồng cát bụi dập vùi đam mê
Gập ghềnh mê lộ tái tê
Gạn trong nỗi nhớ câu thề chơi vơi


Bài thơ vá lại đường đời
Vọng trong sâu thẳm một thời bình yên.

Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức
------------------

LỜI BÌNH CỦA NGOC ÁNH
Thơ là cộng hưởng của tâm hồn và trí tuệ, là tiếng hát của con tim cất lên khi trầm, khi bổng tùy theo cảm xúc, xuất xứ của nó. Có người lấy thơ để thả hồn vào trời trăng mây nước, có người làm thơ là phương tiện để giao lưu ,ngâm vịnh…Còn Bùi Nguyệt lấy thơ làm người bạn tri âm, tri kỷ, là một bờ vai, một điểm tựa tinh thần không thể thiếu vắng trong cuộc sống của nhà thơ. Cũng như ngày xưa, ông Phùng Quán cũng đã thốt lên” Những lúc ngã lòng tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” . Có nằm trong những hoàn cảnh ấy, chúng ta càng thấy đồng cảm với nhà thơ:
Tìm trong hơi ấm vần thơ
Kết thành vạt nắng xua mờ màn sương

“ Hơi ấm vần thơ” là luồng sinh khí nuôi dưỡng cả tinh thần, thể chất nhà thơ Bùi Nguyệt như ánh sáng mặt trời nuôi dưỡng những mầm xanh, cho thảo mộc vươn cành, tươi lá và xua tan băng giá của tuyết phủ, sương giăng. Có phải chăng, đó là gia đình, bè bạn, quê hương, đất nước kết thành một khối tình vững chắc làm điểm tựa tinh thần nâng nhẹ bước chân và chắp cánh cho hồn thơ bay bổng.
Sáng tâm hồn đẹp văn chương
Quê hương chắp cánh tình thương sóng trào

Bốn tiểu đối trong hai câu thơ vừa tạo nên sự hài hòa của nhịp điệu, vừa gợi tả niềm vui như sóng biển dâng trào hòa vào tình yêu quê hương đất nước như một sự đối lập với màn sương mờ mịt ở trên.
Từ cảm xúc ấy, nhà thơ như nhìn thấy hình ảnh người mẹ trẻ ngày nào dưới đêm sao, cất tiếng ru con ngọt ngào, êm ấm, trong một không khí thanh bình và tâm hồn phơi phới như làn gió mùa thu “cũng lãng du lưng trời”
Đoc đến đây ,tôi lại nhớ tới câu ca dao

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ vừa năm

Lời ru trong bài thơ vừa cụ thể vừa khái quát. Ta có thể hiểu - đó cũng là hình ảnh của chủ thể bài thơ đã từng cất tiếng ầu ơ ru các con thơ, trong mái nhà êm ấm. Âu cũng là một dấu ấn đẹp trong cuộc đời của những người phụ nữ nói chung, của nhân vật trữ tình trong bài thơ nói riêng. Bao kỷ niệm khó quên, cứ hiện lên… hiện lên… trong dòng ký ức, càng làm thổn thức trái tim yêu, khơi dậy cả những điều tê tái:
Gập ghềnh mê lộ tái tê
Gạn trong nỗi nhớ câu thề chơi vơi

Câu thơ đọc lên, nghe như một tiếng thở dài, lay đông tâm can của những ai không vẹn tròn hạnh phúc. Xoáy sâu vào lòng bạn đọc ở tầm khái quát và tính hàm xúc. “Gập ghềnh mê lộ tái tê” Chỉ có 3 từ (hai từ láy và một từ ghép trong một hình ảnh ẩn dụ) thế thôi mà khái quát cả chặng đường đời của người vất vả xa hương. Mê lộ (Đường mê) phải chăng ở đây tác giả muốn nói tới đường tình gập ghềnh, trắc trở đã dẫn đến sự đau khổ, chua xót, tái tê. Hiểu như thế mới thấy được sự logic của câu thơ tiếp
Gạn trong nỗi nhớ câu thề chơi vơi
Tục ngữ có câu “ miếng ngon nhớ lâu / điều đau nhớ đời” Cái nhớ đời của chủ thề bài thơ là “…câu thề chơi vơi”
Câu thề chơi vơi là câu thề theo mây trôi, gió cuốn. có thể đó là lời thề non nguyện biển mang hàm ý thủy chung đến đầu bạc răng long ...Vậy mà người thì nhớ ,kẻ thì quên, dẫn đến cảnh tình chia uyên rẽ thúy.
Thực tế, một điều rất đáng quý của phụ nữ chúng ta là tình yêu chân thật nhưng niềm tin cũng có lúc lại dại khờ. Đời người ta như một ván cờ đi sai một nước là thua cả ván. Chủ thể bài thơ “ Đường đời” có lẽ là người đã rơi vào hoàn cảnh ấy nên bài thơ là một khúc ca buồn.
Buồn thì buồn nhưng không bi luỵ, không bất lưc và guc ngã mà vững bước đi lên trên chặng đường phía trước. Lấy thơ “ vá lại đường đời" Đường đời là hình ảnh ẩn dụ cuộc đời của mỗi con người. Mỗi cuộc đời ấy cũng như dòng sông có lúc bão giông, có thời yên ả. Cũng có khi lại được ví như chiếc lá qua câu thành ngữ " Lá lành đùm lá rách". Trong văn cảnh bài thơ này, ta có thể hiểu nó ở nhiều khía cạnh khác nhau cả nghĩa rộng và nghĩa hẹp, qua hình ảnh ẩn dụ ở hai câu kết:

Bài thơ vá lại đường đời
Vọng trong sâu thẳm một thời bình yên

Cái bình yên thẳm sâu quá khứ hiện về làm điểm tựa vươn lên đã khắc họa lên bài " Đường đời" làm rung động tâm hồn bạn đọc, nhất là những người cùng cảnh ngộ chúng tôi, nơi quê người đất khách.
Ngọc Ánh

VỊNH SEN





VỊNH SEN
(Hoạ y đề)


Lá nhìn như những chiếc ô xanh
Mỗi cuốn một bông chẳng thấy cành
Tươi thắm sắc màu trong nắng Hạ
Ngát thơm hương toả dưới trăng thanh
Bùn nhơ kề cận không vương ố
Nước đục bên mình chẳng nhiễm tanh
Phẩm chất hoa này ai sánh được
Xứng người quân tử bậc hùng anh.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

VẸN ĐẦY TÌNH THƠ -



VẸN ĐẦY TÌNH THƠ

Từ ngày tạm biệt quê hương
Tóc dài bện lại tình thương gói vào
Lắng sâu đáy mắt dâng trào
Sóng lòng từng đợt xót cào chơi vơi


Gom từng sợi nhớ đan lời
Dệt nên cánh võng ru đời tha hương
Tình quyện gió - tóc pha sương
Mênh mang nỗi nhớ nẻo đường phù du


Nắng vàng ấp ủ mùa thu
Heo may lộng gió lời ru đượm tình
Cất lên từ trái tim mình
Nương vào câu chữ bóng hình thiết tha


Khi nắng sớm - lúc chiều tà
Vườn thơ ươm nụ nở hoa từng ngày
Vui ngọn bút - thỏa hồn say
Nơi đây lắng đọng vẹn đầy tình thơ.


Bùi Nguyệt
Chemnitz - CHLB Đưc
--------------

LỜI BÌNH CỦA NHÀ GIÁO - NHÀ THƠ HOÀNG TẤN ĐẠT

Từ ngày tạm biệt quê hương
Tóc dài bện lại tình thương gói vào


Câu thơ mở đầu rất đỗi dung dị mà cũng vô cùng tài hoa. Tài hoa ở chỗ Nhà thơ đã tạo ra cặp tiểu đối trong một câu thơ “Tóc dài bện lại - tình thương gói vào” vừa giàu nhạc điệu, vừa tinh tế cả nghĩa đen và nghĩa bóng, gây được ấn tượng sâu sắc cho người đọc, nhất là các chị em đã từng đi xuất khẩu lao đông, làm trong nhà máy, xí nghiệp ở các khu công nghiệp nước ngoài.
Tục ngữ có câu
“Cái răng cái tóc là góc con người” . Bởi nó là cái đẹp ngoại hình của người phụ nữ. Vậy mà cái đẹp thiên phú ấy, đã trở thành vô nghĩa khi em phải xa anh.Nó thiếu hụt sự ấm áp của bàn tay ve vuốt, của đôi mắt ngắm nghía ngất ngây. Chính vì thế mà em phải “bện lại” cho phù hợp với môi trường lao động mới. Và cả cái tình gia đình thương yêu sớm chiều đoàn tụ trước kia cũng tạm thời” gói vào’ gác lại.Tê tái lắm chứ!, xót xa lắm chứ! Vậy mà câu thơ đọc lên cứ nhẹ tênh, bình thản. Phải chăng sự bình thản ấy chính là tâm thế tự tại của một người biết vượt lên chính mình, hy sinh tất cả vì gia đình, con cái.
“ Lời thương gói vào” chẳng khác nào cánh cửa tình yêu em đóng lại, niêm phong hai chữ ái tình, dập tắt ngọn lửa lòng của bản năng nhân loại.Nhưng khổ nỗi, lý trí và con tim cũng có khi khó tìm được tiếng nói chung, Lý trí kìm nén bao nhiêu thì con tim người ta càng nổi loạn bấy nhiêu. Mỗi lần con tim nổi loạn thì suối lệ tuôn trào và sóng lòng cũng từng đợt dâng theo:


Lắng sâu đáy mắt dâng trào
Sóng lòng từng đợt xót cào chơi vơi

Đọc đến đây, tôi lại nhớ câu ca dao:
Đêm qua mới thực là đêm
Ruột xót như muối dạ mềm như dưa


Từ “xót cào” trên không có trong từ điển mà có lẽ do Bùi Nguyệt tự sáng tạo bằng cách ghép từ xót xa với cồn cào đẻ tăng thêm giá trị biểu cảm trạng tâm lý của con người.
Thương ai trong héo ngoài tươi .Chim xa tổ khác chi người xa quê . Người xa quê thường nhớ về quá khứ, nhớ về mái ấm gia đình và tự ru mình bằng lời ca tiếng hát:


Gom từng sợi nhớ đan lời
Dệt nên cánh võng ru đời tha hương
Tình quyện gió - tóc pha sương
Mênh mang nỗi nhớ nẻo đường phù du


Theo triết lý của nhà Phật thì cõi Ta Bà của chúng ta là cõi phù du .Vì thế mà cụ Nguyễn Công Trứ đã thốt lên “Ôi! Nhân sinh là thế, như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao…” nên Bùi Nguyệt cũng “Mênh mang nỗi nhớ nẻo đường phù du"
Vẫn biết kiếp sống này là kiếp phù du nhưng chẳng ai khước từ được nó mà cứ kiên nhẫn song hành với sự vần xoay của tạo hóa, với bốn mùa xuân, hạ, thu,đông.Từ nỗi nhớ “ Nẻo đường phù du”, nhà thơ trở về với thực tại mùa thu,với hồn thơ bay bổng, lắng đọng và ấm áp tình người:


Nắng vàng ấp ủ mùa thu
Heo may lộng gió lời ru đượm tình
Cất lên từ trái tim mình
Nương vào câu chữ bóng hình thiết tha


Thì ra, nhà thơ Bùi Nguyệt cũng thực hiện theo nhà thơ Phùng Quán - “Những lúc ngã lòng”, chị cũng “vịn câu thơ mà đứng” dậy, rồi “Nương vào câu chữ bóng hình thiết tha” và để cho:

Khi nắng sớm - Lúc chiều tà
Vườn thơ ươm nụ nở hoa từng ngày
Vui ngọn bút - thỏa hồn say
Nơi đây lắng đọng vẹn đầy tình thơ.


Lại một lần nữa tôi thật sự bất ngờ trước cấu trúc của những câu thơ kết, đặc biệt là các tiểu đối rải khắp cả khổ thơ Khi nắng sớm – lúc chiều tà, ươm nụ - nở hoa, vui ngọn bút – thỏa hồn say, lắng đọng – vẹn đầy. Biện pháp tu từ này đã làm cho bài thơ thêm đượm nhạc, tươi vần. góp phần nâng cao tầm sử dụng ngôn ngữ.Có thể nói đây là điểm nổi bật trong thơ lục bát của Bùi Nguyêt, tạo nên một vẻ đẹp riêng rất đáng được nâng niu trân trọng.
Hoàng Tấn Đạt

LÂU ĐÀI CÁT



 LÂU ĐÀI CÁT

(Bài họa)

Cảnh vật nơi này thật mộng mơ
Âm ba từng nhịp vỗ ru bờ
Mặn mòi gió trải trao hương biển
Xao xuyến mây vờn gợi tứ thơ
Sóng cứ trào dâng nguồn cảm hứng
Nước đang tẩy rửa vệt ai sờ
Lâu đài hạnh phúc xây trên cát
Nuối tiếc công trình dạ ngẩn ngơ.

Bùi Nguyệt - Chemnitz
---------------
Cảm Vũng Tàu

Vũng Tàu nặng nghĩa đẹp lòng mơ,
Biển biếc mây hôn nước vỗ bờ.
Đánh giặc kiêu hùng, thù mạt kiếp
Khoan dầu hữu nghị, cảnh nên thơ.
Hồn ngây ngất nhạc vang tình tứ
Dạ lắng ưu du bước sững sờ.
Nhạt nắng, tà chiều âu giục giã,
Sương nồng, nguyệt lửng gió ngu ngơ.
NHẤT LONG NHỊ HOÀNG (Bình Dương)

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2018

THEO DÒNG THỜI GIAN





THEO DÒNG THỜI GIAN
( Thân tặng các bạn)


Trời nghiêng rót cả ráng chiều
Kết bông hoa nắng lời yêu nồng nàn
Nhớ thời tuổi trẻ xốn xang
“Trường Sơn sẻ dọc” vững vàng bước chân


Tuổi trăng tròn - nét thanh tân
Nụ cười rộn bước đường gần nẻo xa
Mái tóc dài điểm sắc hoa
Đường dây nối mạch xuyên qua chiến trường


Thắm má đào - đượm sắc hương
Nét duyên ngày ấy vấn vương bao người
Thời gian nối nhịp dòng đời
Nôn nao da diết khung trời cảnh quê


Cải vàng - vàng rực triền đê
Gợi bao kỷ niệm tìm về bên nhau
Tóc xưa nay đã ngả màu
Ba mươi năm vẫn trước sau mặn nồng


Nối vòng tay - mở tấm lòng
Thắm tình vẹn nghĩa theo dòng thời gian.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

CÙNG CHẠM CỐC - (Vui cùng ngày Hội Đàn ông ở Đức)



CÙNG CHẠM CỐC
(Vui cùng ngày Hội Đàn ông ở Đức)


Nào ta chạm cốc đi em
Cho hồng đôi má cho mềm làn môi
Buồn ăm ắp - uống cho vơi
Mặc đất nghiêng ngả mặc đời chênh chao


Chạm đi anh! Cạn nữa nào!
Nỗi sầu viễn xứ tan vào hư không
Uống cho tình đượm nghĩa nồng
Bờ vai em tựa cảm thông xứ này


Ngả nghiêng chếnh choáng hôm nay
Bù cho vất vả đắng cay vị đời
Nào ta chạm cốc đi thôi!
Cùng nhau uống cả bầu trời tình yêu.


Bùi Nguyệt 
Chemnitz, CHLB Đức

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

LỘNG NẮNG PHẤN HOA



                                                      Chemnitz -  Mùa hoa cải Tháng Năm

LỘNG NẮNG PHẤN HOA

Rực màu hoa Cải nở vàng ong
Bụi phấn dăng dăng khắp cánh đồng
Ngào ngạt hương đưa hòa ngọn gió
Dịu dàng sóng lượn vuốt đài bông
Áo bay tha thướt vờn hương phấn
Mắt ngắm say sưa dậy lửa lòng
Cảnh sắc hồn quê chiều lộng nắng
Lan vào nỗi nhớ trải mênh mông.


Bùi Nguyệt - Chemnitz