Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

MÙA LÁ RỤNG



MÙA LÁ RỤNG

Ùa về tứ gọi vần thơ
Gieo vào nỗi nhớ nguyên sơ hiện hình
Lời theo ngọn bút tỏ tình
Nương vào câu chữ bóng hình mà xây

Bao năm sống ở nơi đây
Ngọt bùi cay đắng đủ đầy nhân gian
Thắt lòng trong cuộc ly tan
Tái tê bao cảnh trái ngang tháng ngày


Ngoảnh trông bóng xế hôm nay
Tím bầm mộng ảo ken dày vấn vương
Tình quyện gió tóc pha sương
Chơi vơi nỗi nhớ nẻo đường còn xa


Heo may mòn mỏi bóng tà
Trong mùa lá rụng xót xa ngóng về.


Bùi Nguyệt

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

CHIỀU THU




                             Chấp chới cánh chim còn lẻ bạn
                                                  Gọi đàn di trú dạ nôn nao.



--------------
CHIỀU THU

Chiều Thu ngọn gió lướt hanh hao
Hàng quán lạnh tanh chẳng khách vào
Ảm đạm sương giăng mờ nước lạnh
Lòa xòa mây phủ trắng non cao
Vần thơ nhạt thếch không hòa quyện
Ngọn bút buồn hiu chẳng nhập vào
Chấp chới cánh chim còn lẻ bạn
Gọi đàn di trú dạ nôn nao.


Bùi Nguyệt, Chemnitz

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

VU LAN NHỚ MẸ





VU LAN NHỚ MẸ

Cõi Niết bàn - mẹ đi xa
Bóng hình ghi tạc diết da cõi lòng
Ta bà - bể khổ mênh mông
Nhớ thương vụn vỡ giấc nồng đêm thu


Mây lởn vởn - gió lãng du
Chập chờn cả ánh trăng lu đêm buồn
Khi khát vọng- lúc lệ tuôn
Ầu ơ! Tiếng mẹ vẫn luôn vọng về


Đượm nồng hơi ấm hồn quê
Sẻ chia những lúc tái tê cõi lòng
Trái tim côi - ngập bão dông
Gió đừng thổi nữa lạnh lòng lá rơi


Bây giờ cách biệt đôi nơi
Đường trần sao mãi chơi vơi chốn này
Thấu tình hương quyện gió lay
Càng thêm buốt giá ngày này - Mẹ ơi!


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

HƯƠNG CỐM MÙA THU





HƯƠNG CỐM MÙA THU

Nhớ Hà Nội bước vào Thu
Mẹ đưa hương cốm lãng du phố dài
Dâp dềnh quang gánh trên vai
Tiếng rao nhuộm ánh ban mai trên đường


Hà Nội Ba sáu phố phường
Cốm Làng Vòng đã tỏa hương từng nhà
Bao bước đường mẹ đi qua
Là bao nhiêu nỗi xót xa trong lòng


Nghĩ về mẹ lệ tuôn ròng
Ngày xưa quảy gánh hàng rong nuôi mình
Bao nhiêu nặng nghĩa sâu tình
Ướp trong đáy mắt bóng hình mẹ ơi!

 Bùi Nguyệt, Chemnitz
-----------
 Bai tho dang tren trang Lucbat.com - Ngay 2-9 - 2017

http://lucbat.com/news.php?id=17962

Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

MÃI BÊN CON




MÃI BÊN CON

Gánh nặng cuộc đời oằn lưng mẹ trả
Lo vuông tròn trong kiếp sống nhân gian
Mỗi bước đường bao vất vả gian nan
Đứng mũi chịu sào hy sinh thầm lặng


Lo cho con từ ngày còn tấm bé
Vượt khó khăn qua bao cảnh cơ hàn
Nơi xứ người trong những lúc gian nan
Ánh mắt mẹ hiền chở che an ủi


Trong tiềm thức ở nơi đây con nhớ
Thủa cơ hàn mẹ bao nỗi chuân chuyên
Suốt cuộc đời ôm vất vả triền miên
Kết thành lời êm đềm đưa cánh võng


Trời trở gió những đêm dài giá buốt
Nghe hạt sương lay động giấc không tròn
Vẳng bên tai lời mẹ dặn đầu non
Hãy vững bước trước ghập ghềnh con nhé!


Tháng Bảy về đốt lòng con khắc khoải
Lời mẹ ru trong nhịp võng Ầu ơ
Vẫn hàng đêm gặp lại mẹ trong mơ
Âu yếm dịu dàng lau khô dòng lệ


Nhìn sao Mai phương trời Đông lặng lẽ
Con hiểu rằng Mẹ mãi ở bên con.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2017

TRONG LỄ VU LAN


TRONG LỄ VU LAN

Vương vấn khói hương tỏa ngạt ngào
Cúi đầu vái lạy thấu trời cao
Mẹ vẫn vân du thăm con cháu
Con mừng gặp lại lúc chiêm bao


Nụ cười hiền hậu trên gương mặt
Dãi nắng dầm mưa thủa cơ hàn
Lưng còng mẹ gánh đời cơ cực
Trĩu nặng trong lòng chẳng oán than


Đau thắt lòng con - dáng mẹ già
Vào ra trước ngõ ngóng con xa
Xứ người biền biệt trao cho mẹ
Thay con nuôi cháu giữ nếp nhà


Trăng mờ đã gác ở đầu non
Bóng mẹ trên cao hiện chập chờn
Một chốn đôi quê lòng ấp ủ
Âm thầm nâng đỡ bước chân con.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

TỰ CẢM



NGƯỜI ĐI MỘT NỬA HỒN TÔI MẤT
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ  (Hàn Mặc Tử)

 ---
TỰ CẢM
(Họa nương vận “ Để lại” THTK của NT Phạm Văn Dương)

NGƯỜI  khắc trong tim chẳng nhạt  mờ
ĐI sang xứ tuyết vẫn hằng mơ
MỘT mình một bóng nôn nao đợi
NỬA ngóng nửa mong lặng lẽ chờ
HỒN trót gửi trao chàng nghệ sỹ
TÔI nào ấp ủ mối tình thơ
MẤT vèo cái thủa thời xuân sắc
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ

Bùi Nguyệt - Chemnitz
  ------------
ĐỂ LẠI
(Tung hoành trục khoán)

NGƯỜI đến nơi xa khuất mịt mờ
ĐI hoài để lại những đêm mơ
MỘT thân một bóng bồn chồn ngóng
NỬA chiếu nửa chăn thấp thỏm chờ
HỒN vẫn phiêu diêu cùng điệu nhạc
TÔI thành lạc lõng với vần thơ
MẤT rồi những cảnh vui đàm đạo
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ.
PHẠM VĂN DƯƠNG, 14-8-2017
 
-------------