Thứ Ba, 20 tháng 2, 2018

CHÚC MỪNG TÂN XUÂN THI NHÂN CHẮP BÚT


XƯỚNG - HỌA ĐẦU XUÂN
---------------

CHÚC MỪNG TÂN XUÂN THI NHÂN CHẮP BÚT
(Họa y đề)


CHÚC đệ huynh tình mãi đẹp sang
MỪNG vui thịnh vượng với an khang
TÂN niên tân tuổi yêu gương sáng
XUÂN nước xuân non quý bạn vàng
THI hữu trăm miền chung một cội
NHÂN sinh vạn thủa mở nhiều trang
CHẮP lời chắp cánh xuyên châu lục
BÚT lực dồi dào tiếng sẽ vang.


Bùi Nguyệt - Chemnitz
5 Tết Mậu Tuât
-----------------
 
CHÚC MỪNG TÂN XUÂN THI NHÂN CHẮP BÚT

CHÚC Hội thơ mình đẹp, quý, sang
MỪNG nhau sức viết thật cường, khang
TÂN từ, tân ý long lanh sáng
XUÂN tứ, xuân thanh lấp lánh vàng.
THI hứng ngập tràn dâng khắp chốn
NHÂN văn đầy ắp trải dầy trang.
CHẮP vần, chắp điệu khơi dòng sống
BÚT pháp để đời vọng tiếng vang.


PHẠM VĂN DƯƠNG.
----------
HỌA Y ĐỀ
( Thơ Phạm Văn Dương)


CHÚC toàn huynh đệ đón xuân sang
MỪNG thấy gia đình phước thịnh khang
TÂN hội tân thời tươi nét lạ
XUÂN mai xuân cúc rực hoa vàng
THI đàn mở rộng vui trăm nẻo
NHÂN nghĩa bồi cao đep mỗi trang
CHẮP ý chắp từ khơi mạch cảm
BÚT nâng tầm ắt tiếng thơ vang.


HOÀNG TẤN ĐẠT

Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

THƠ - VALENTINDAY



KHỞI SẮC XUÂN

Dào dạt uốn mình dệt bức tranh
Bình minh ôm sóng rực long lanh
Hồn thơ xao xuyến say tình ái
Khúc nhạc du dương ấm mộng lành
Môi quyện làn môi trên biển biếc
Mắt hòa ánh mắt dưới trời xanh

Mùa Xuân khới sắc bừng khơi dậy
Thắm lại mối tình em với anh.


14 - 2 - 2018
Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Hai, 12 tháng 2, 2018

CHÚC MỪNG NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG






CHÚC MỪNG NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG
(Cổ phong - Khoán thủ)

CHÚC xuân thắng lợi bạn gần xa
MỪNG đón nắng vàng rực sắc hoa
NĂM cũ dẫu qua lòng mãi đậm
MỚI mùa lộc biếc thắm tình ca
AN lành cuộc sống say hương vị
KHANG chở niềm vui ấm mọi nhà
THỊNH đến nụ cười tràn hạnh phúc
VƯỢNG về sóng dậy khúc ngân nga.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

LẮNG ĐỌNG MÙA XUÂN






LẮNG ĐỌNG MÙA XUÂN

Mấy hôm nay, tuyết đã rải khắp mặt đường và phủ trắng những mái nhà, ôm trên những cành cây, khoác lên một màu trắng long lanh, tạo nên một bức tranh lập thể với nhiều dáng hình kỳ thú tùy theo trí tưởng tượng của mỗi người. Đi dưới hàng cây trên cành tuyết phủ ta có cảm giác thảo mộc cũng đang run lên trong giá lạnh, cũng khao khát trông chờ hơi ấm của vầng dương; như chúng tôi khát thèm màu nắng của quê hương. Ở nơi đây, chúng tôi vẫn nói vui với nhau: “Thấy tuyết là biết Tết về”
Khi xuân về, những người xa quê chúng tôi, càng cồn cào nỗi nhớ thành phố, xóm làng, cây đa, giếng nước, sân đình. Thông thường, những năm trước, sau Noen  tôi lại  bay về Hà Nội để đón Tết với gia đình. Nghe các em tôi nói lại: Vào dịp này, từng ngày, mẹ tôi  hay ngóng đợi. Mỗi khi thấy máy bay bay qua, mẹ tôi thường hay nói với em gái tôi:" không biết chị con có về trong chuyến bay này không"? Rồi mẹ tôi tự đi mua những thức ăn mà tôi ưa thích. Ngày nào nắng to, mẹ lại dở ra giặt giũ phơi cho thơm mùi nắng bộ quần áo dài của tôi để về đi chúc tết họ hàng. Những thói quen của mẹ ngày trước đã in sâu trong tiềm thúc của tôi – một  người con xa quê đang nhớ về gia đình da diết. Đúng như mấy câu thơ của anh bạn đồng hương với tôi đã viết:

Tết đến nhớ quê cháy cả lòng
Nhớ làn gió bấc cuối mùa đông
Nhớ sợi mưa phùn bay lất phất
Nhớ cảnh đào tươi dưới nắng hồng
 
Đó là mấy câu thơ từ hồi chúng tôi mới đăt chân lên nước Đức, cũng là cái Tết đầu tiên chúng tôi phải nếm cảnh tha hương nơi quê người, đất khách. Quả thực, mấy câu này chẳng lấy gì hay cho lắm, mà sao tôi cứ nhớ mãi, nhớ hoài, có lẽ, nó thể hiện rất thật tâm trạng của chúng tôi, khi Tết đến, xuân về.

Nhớ lại những ngày giáp Tết ở quê nhà, nhóm bạn học xưa chúng tôi lại tổ chức đi vào vườn đào Nhật Tân ngắm cảnh. Những nụ đào chúm chím, như bẽn lẽn, e thẹn trước bao con mắt của du khách tới nhà vườn. Lại có lúc, chúng tôi rủ nhau đi chợ hoa họp ở phố Hàng Lược để ngắm đa sắc màu của hoa xuân và cảnh nhộn nhịp của dòng người đi sắm Tết
Những cành đào Hà Nội, mai Sài Gòn rực rỡ trong se lạnh và rộn ràng dưới nắng vàng để khoe sắc. Xuân đã về trên quê hương làm sáng bừng ánh mắt long lanh trên từng khuôn mặt trẻ trung, e ấp nụ cười của những lứa đôi ngập tràn hạnh phúc. Phải rồi, hẳn không chỉ với riêng tôi, mà mùa xuân còn mang bao điều tốt đẹp đến với mọi người, mọi nhà.
Ngày tết ở nơi đây, dưới trời Tây,  chỉ có thông xanh cùng tuyết trắng, còn đào thắm mai vàng chỉ là hoa giả. Nhưng bản sắc dân tộc thì rất thật. Thật như bánh chưng, bánh tét dâng lên thờ cúng ông bà của những người con lúc nào cũng hướng về quê cha đất tổ, lưu giữ dòng chảy văn hóa Việt Nam mãi mãi trường tồn trong trái tim những người xa xứ.  
Những ngày này, các Hội đoàn và Đại sứ quán đều tổ chức họp mặt đón xuân, để cộng đồng người Việt chúng tôi xa xôi xích lại thêm gần, thương yêu, đoàn kết nhiều hơn, để ai cũng tự hào và nêu cao tinh thần trách nhiệm trong việc giữ gìn bản sắc dân tộc, đồng thời góp phần tuyên truyền, quảng bá văn hóa truyền thống của đất nước đến các bạn bè trên thế giới.
 Trong ngày này, chị em chúng tôi đa phần mặc áo dài truyền thống. Và chính những tà áo dài đã tôn thêm vẻ đẹp duyên dáng, mềm mại, dịu dàng của những dáng lưng thon, trong mắt bạn bè ở trên đất nước sở tại và cả trong thế hệ con cháu. Làn điệu dân ca quan họ trong trang phục truyền thống của liền anh, liền chị hòa cùng tiếng trống hội khai xuân đã để lại những ấn tượng tốt đẹp của ngày Tết Nguyên đán cổ truyền thuần Việt dưới trời  Âu...
Nhìn các cháu thế hệ thứ hai, thứ ba ở nơi đây thể hiện màn trình diễn thời trang áo dài, trong lòng tôi chợt ngân lên lời bài hát “Một thoáng quê  hương” của Nhạc sỹ Thanh Tùng

"Đẹp xiết bao quê hương cho ta chiếc áo nhiệm mầu
Dù ở đâu paris, London hay ở những miền xa
Thoáng thấy áo dài bay trên đường phố
Sẽ thấy tâm hồn quê hương ở đó em ơi!”
Tiếng pháo hoa đón chào năm mới đã vút lên vang trời, hòa với niềm vui của chúng tôi đang dạo lên những bản nhạc trong lòng - lắng đọng những mùa xuân .
 
Bùi Nguyệt,

Chemnitz, CHLB Đức


Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

XUÂN XA XỨ


XUÂN XA XỨ

Bài thơ xuân ở nơi đây con viết
Năm mới sang điểm hoa tuyết trên cành
Nỗi nhớ trong con cồn cào da diết
Bếp lửa hồng mẹ gói bánh chưng xanh


Mẹ lặng lẽ giữ ấm hồng ngọn lửa
Mái nhà xưa vương vấn khói lam chiều
Bao khát khao trào dâng trong lòng mẹ
Gói cho đầy nỗi nhớ gửi con yêu


Nơi xa xứ lặng thầm trong khoảnh khắc
Nhớ mẹ hiền chải mái tóc cho con
Bàn tay mẹ nhẹ gỡ từng sợi rối
Giữ nuột nà suối tóc phủ lưng thon


Nhìn thông xanh trên cành tuyết phủ
Nhớ đào mai đượm nắng ấm quê nhà
Niềm hạnh phúc ngập tràn trong giấc ngủ
Con ngả đầu vào lòng mẹ vai cha !


Hình dáng anh với nét cười đôn hâu
Của ngày xưa trong tiềm thức hiện về
Đêm Trừ tịch cùng nhau đi hái lộc
Tiếng nói cười vang dội cả trời khuya


Chông chênh quá nơi đây bao năm tháng
Tiếng xuân cười khúc khích gợi tình ai
Ôi! da diết những mùa xuân khát vọng...
Vẳng tiếng gà xao xuyến buổi ban mai.


Bùi Nguyệt - Chemnitz
--
LỜI BÌNH CỦA HUYỀN TRANG


Xuân về tết đến, là những ngày đoàn tụ của mỗi gia đình chúng ta. Những người còn ở xa, thì càng da diết nhớ mẹ cha, anh em ,chòm xóm .Bài thơ “Xuân xa xứ”là tâm trạng ấy của nhà thơ Bùi Nguyệt , hiện đang ở CHLB Đức
Xin hãy nghe lời bày tỏ tâm tình của chị với cha mẹ:

Bài thơ xuân ở nơi đây con viết
Năm mới sang điểm hoa tuyết trên cành


Hình ảnh tuyết điểm trắng trên cành gợi ra một không gian vắng lặng, lạnh lẽo đang thấm vào nỗi buồn, lan vào nỗi nhớ da diết, cồn cào như sóng dậy trong lòng của nhà thơ :

Nỗi nhớ trong con lại cồn cào da diết
Bếp lửa hồng mẹ gói bánh chưng xanh


“Bếp lửa hồng mẹ gói bánh chưng xanh” là bức tranh tả thực. Trước mắt ta , hiện ra một không gian nhỏ trong một mái ấm gia đình,. có ngọn lửa hồng bập bùng tỏa ánh sang người mẹ đang lặng lẽ gói bánh chưng, để mừng xuân, đón tết.
Có lẽ vì cái lạnh đêm cuối đông nên mẹ phải sưởi ấm bắng bếp lủa đó là điều bình thương . Nhưng cái hay ở đây là từ hơi ấm ngọn lửa, tác giả đã liên tưởng tới hơi ấm của tình yêu thương, ấp ủ trong một gia đình quả là tài tình, thú vị:

Mẹ lặng lẽ giữ ấm hồng ngọn lửa
Mái nhà xưa vương vấn khói lam chiều


Rõ ràng, ngọn lửa ở đây đã mang tính ẩn dụ - ngọn lửa hạnh phúc, ngọn lửa yêu thương ngọn lửa niềm tin . Nó chính là ngọn lửa lòng của mẹ . Hiểu như thế ta mới thấy có lý khi tác giả hạ tiếp những câu sau:

Bao khát khao trào dâng trong lòng mẹ
Gói cho đầy nỗi nhớ gửi con yêu


Vẫn là sư liên tưởng độc đáo, Bùi Nguyệt đã cụ thể hóa ý trừu tượng : “Gói cho đầy nỗi nhớ gửi con yêu” Trừu tượng là nỗi nhớ niềm thương con của mẹ, cụ thể nhiều như những hạt gạo mẹ đang gói bánh đêm nay, làm sao mà đếm được.
Từ đây, tứ thơ dược phát triển theo dòng suối cảm xúc trào dâng:


Nhớ mẹ hiền chải mái tóc cho con
Bàn tay mẹ nhẹ gỡ từng sợi rối
Giữ nuột nà suối tóc phủ lưng thon


Qua cử chỉ “ Nhe nhàng gỡ từng sợi rối”,ta thấy mẹ thật là cưng chiều, âu yếm thương yêu con gái của mình, dù con đã trở thành một thiếu nữ có “suối tóc phủ lưng thon” chắc chắn đã hút hồn những người khác giới! Có lẽ là

Hình dáng anh với nét cười đôn hậu
Của ngày xưa trong tiềm thức hiện về
Đêm Trừ tịch cùng nhau đi hái lộc
Tiếng nói cười náo nức cả trời khuya


Chỉ vài nét chấm phá thế thôi, nhưng tuyệt vời hạnh phúc! Ngập tràn không khí mùa xuân. Xuân đất trời, xuân trong lòng người “Tiếng nói cười náo nức cả trời khuya” Đây mới tâm điểm của hạnh phúc gia đình:

Niềm hạnh phúc ngập tràn trong giấc ngủ
Con ngả đầu vào lòng mẹ vai cha !


“Con ở đây có thể là tác giả và cũng có thể hiểu là con của nhà thơ.. Hai cách hiểu vẫn hoàn toàn logic trong một mái ấm gia đình mà trong văn cảnh này, sự êm ấm ấy chỉ còn là kỷ niệm.chỉ còn là khát vọng, ước mơ:

Ôi da diết những mùa xuân khát vọng...
Vẳng tiếng gà xao xuyến buổi ban mai.


Hai câu thơ cuối khép lại bài thơ nhưng lại mở ra một chân tròi tươi sáng của buổi bình minh vẳng tiếng gà như tiếng gọi của hồn quê đối với người viễn xứ. Hình tượng thơ được nâng lên, tầm khái quát được mở rộng
Nhà thơ ơi! Tâm cảnh của chị cũng là tâm cảnh của chúng tôi – những người ở “Hai phía chân trời” Đoc bài thơ náy càng tăng thêm nỗi nhớ quê hương, nhất là lúc xuân về tết đến.

HUYỀN TRANG

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

XUÂN NHỚ ( Lưu thủy đối)




XUÂN NHỚ

 
Ngóng về quê mẹ mịt mù xa

Xuân đến trào dâng nỗi nhớ nhà

Có lẽ giờ này đào bung nụ

Chắc rằng bên ấy mận trâng hoa

Vẫn còn xao xuyến bồn mai quý

Mà cứ vấn vương khóm trúc già

Kỷ niệm đan xen cùng hiện thực

Nỗi sầu nhân thế vẩn vơ qua.



Bùi nguyệt - Chemnitz

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

GỬI TẤM LÒNG THÀNH



GỬI TẤM LÒNG THÀNH
( Nhớ ngày giỗ cha)


Trống rỗng hoang tàn cảnh vấn vương
Bâng khuâng thao thức dạo canh trường 

Hình cha lặng lẽ in đầu núi
Dáng mẹ chập chờn ẩn dưới sương
Số phận xoay tròn niềm khát vọng
Dòng đời buộc chặt nỗi sầu thương
Xứ người bái lạy hồn thân phụ
Gửi tấm lòng thành tới cố hương.


Bùi Nguyệt 
Chemnitz : 16 - 1- 2018