Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

GIỮA HAI THÁI CỰC



GIỮA HAI THÁI CỰC

Thơ và đời cứ trăn trở đan xen
Tứ thơ trào cuộn chuỗi ngày vất vả
Khắc khoải nương ráng chiều bóng đổ
Của tiếng lòng nơi viễn xứ đường xa


Thơ nghẹn ngào trong tuyết phủ sương sa
Gom chút nắng chiều tà vụn vỡ
Gửi vào thơ len từng hơi thở
Bước liêu xiêu
Bến đậu rỗng trời


Cuộc đời ơi!
Trăn trở nhiều rồi
Khi đánh lộn sòng
Hai thái cực buồn - vui.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

TAM THI TẬP



TAM THI TẬP

 Tà dương thấp thoáng dưới hàng thông
Ảo ảnh nhạt nhòa vẫn ngóng trông
Tâm sự dòng đời bao khắc khoải
Sẻ chia cuộc sống cứ mênh mông
Tình hòa nắng sớm ôm " HỒN NÚI"
Thơ quyện gió chiều trải mặt sông
Tìm đến "BẾN XA" thi sỹ đợi
"TRĂNG TRÊN TUYẾT" gợi tứ say nồng.

Bùi nguyệt - Chemnitz
-----------



Gom từng vất vả đường đời
Dệt nên cánh võng ru lời tha hương
Tóc xanh giờ đã pha sương
Nương vần thơ trải vấn vương bóng chiều
TAM THI TẬP gửi những điều
Quê hương khaắc khoải đốt thiêu cháy lòng.


 "HỒN NÚI", "BẾN XA", "TRĂNG TRÊN TUYẾT" Nhà xuất bản Hội Nhà văn VN là tên ba tập thơ của Bùi Nguyệt.

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

CHIỀU NẮNG HẠ



CHIỀU NẮNG HẠ

Em ở xa anh nơi xứ lạnh
Nhớ bữa cơm rau luộc với cà
Nhớ sáo diều bay bổng thiết tha
Tà áo nắng tôn hồng đôi má


Tháng Bảy về nhớ hương sen nở
Khát vọng luôn ấp ủ mong chờ
Bầu trời xanh trải thảm ước mơ
Làn mây trắng cõng tình trong gió


Như ánh lửa rực chiều gắn bó
Mồ hôi đầm ướt áo em - anh
Say nụ cười sóng mắt long lanh
Đã cuốn thành cơn giông mùa Hạ


Tím Bằng lăng mỗi chiều vội vã
Gặp nhau rồi lại phải chia ly
Vẫn ngập ngừng dang dở điều chi
Nắng vàng ơi ! cháy lòng nhung nhớ.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

TỰ CẢM



TỰ CẢM
(Bài họa - Tung hoành trục khoán - Thơ Hàn Mặc Tử)


NGƯỜI khắc trong tim chẳng nhạt mờ
ĐI sang xứ tuyết vẫn hằng mơ
MỘT mình một bóng nôn nao đợi
NỬA gối nửa chăn lặng lẽ chờ
HỒN đã gửi trao chàng nghệ sỹ
TÔI nào ấp ủ mối duyên thơ
MẤT tong cả cái thời xuân sắc
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ

Bùi Nguyệt - Chemnitz
---
ĐỂ LẠI
(Tung hoành trục khoán)

NGƯỜI đến nơi xa khuất mịt mờ
ĐI hoài để lại những đêm mơ
MỘT thân một bóng bồn chồn ngóng
NỬA chiếu nửa chăn thấp thỏm chờ
HỒN vẫn phiêu diêu cùng điệu nhạc
TÔI thành lạc lõng với vần thơ
MẤT rồi những cảnh vui đàm đạo
MỘT NỬA HỒN TÔI BỖNG DẠI KHỜ.

PHẠM VĂN DƯƠNG

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

ĐỪNG TRƯỚC BIỂN



ĐỨNG TRƯỚC BIỂN

Đứng trước biển bao la
Sao thấy mình nhỏ bé
Như hạt cát phương xa
Cuốn theo dòng biển khát


Biển ngày đêm dào dạt
Ôm ấp mãi trong lòng
Mặn mà lời đằm thắm
Vỗ về niềm ước mong


Góp vào bờ cát trắng
Những điệp khúc âm ba
Nồng nàn trong sắc nắng
Hong lại bản tình ca


Ráng chiều vàng le lói
Ướp nỗi nhớ nôn nao
Lòng như biển cồn cào
Cuộn sóng thần thương nhớ.


Bùi Nguyêt - Chemnitz.

SẮC CHIỀU TÀ





 SẮC CHIỀU TÀ

Chập chờn nơi ảo giác
Góc khuất để trải lòng
Nơi hư vô khắc khoải
Giữa biển đời mênh mông

Thôi về đành gói lại
Ru giấc mộng miên trường
Tan chảy miền khát vọng
Kiếp luân hồi tai ương

Cõi Ta bà tích tụ
Số phận đã định hình
Gom hoang tàn vỡ vụn
Của một thời trung trinh

Hướng trời Đông vời vợi
Khắc khoải lúc xế tà
Giọt nắng nào sót lại
Chấp chới hình bóng xa

Ôi ước gì nếu được
Buông gánh nặng đời thường
Để không gian tĩnh lặng
Nhạt sắc màu vấn vương.


Bùi Nguyệt - Chemnitz