Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

HỒN NÚI - Tho Bùi Nguyệt

 
 
 HỒN NÚI

Những ngọn núi chọc trời sừng sững
Mây lang thang dải lụa vắt ngang lưng
Khói sương chiều mờ ảo uốn lưng chừng
Mát lạnh triền xa dài hun hút

Núi đứng đây đã bao nhiêu thế kỷ
Mà xù xì góc cạnh với thời gian
Biết bao mùa mưa nắng bào mòn
Gọt dũa tạo nên hình tĩnh lặng

Trông xa như dáng hình thiếu nữ
Nét ưu tư mòn mỏi chờ ai
Mùa nối mùa mưa nắng trải dài
Thấu hiểu lòng mồ hôi tràn đá đổ

Núi mỉm cưới hé lòng khoảng trống
Để cây xanh bám rễ chắc lưng chừng
Làm bạn đời với đá ở nơi đây
Tồn tại nên diệu kỳ sức sống

Thủy chung vách đá cao lồng lộng
Tạo non xanh một dải thắm
Tạo non xanh một dải thắm liền
Hồn núi ở nơi đây giữ mãi
Nuôi dưỡng cây đứng vững trước bão đời

Trải bao mùa gió giật tuyết rơi
Vẫn đứng cùng núi cao hiểm trở
Những trăn trở cựa mình đá thở
Cho rêu phong trải thảm trên mình

Đàn chim về ríu rít ánh bình minh
Bản nhạc tình thiết tha hồn núi.

Bùi Nguyệt
Bai trong tap tho HỒN NÚI

1 nhận xét:

  1. Núi có hồn thật đó . Cũng là hồn người gửi vào cho núi thôi !

    Trả lờiXóa