Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

TÌNH MẸ - Bui Nguyet


TÌNH MẸ

Mẹ ơi! Nhớ mẹ mỗi chiều
Băn khoăn trăn trở nhiều điều thương con
Mẹ là cả dải nước non
Đi xa muôn dặm cho con lối về


Mẹ là ngọn núi triền đê
Cho con nguồn chảy tràn trề nước trong
Mẹ là ngọn lửa sưởi lòng
Đêm đông giá lạnh con mong ấm người


Mẹ là người bạn đường đời
Chia cay sẻ ngọt của người tha hương
Tình mẹ ôm cả đại dương
Ngập tràn sắc nắng quê hương đón chờ...


Bùi Nguyệt, Chemnitz
--------------
LỜI BÌNH CỦA HOÀNG TẤN ĐẠT


Mẹ là đề tài muôn thuở của thơ ca. Tôi đã nghe nhiều bài hát, đã đọc nhiều câu thơ nói về mẹ và đều thấy thương những bà mẹ Việt Nam: Anh hùng- Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang, đúng như tám chữ vàng Bác Hồ đã tặng. Nhưng khi đọc "TÌNH MẸ" của Bùi Nguyệt tôi lại thấy thương người con viết bài thơ hơn người mẹ viết ở trong thơ: Mẹ ơi! Nhớ mẹ mỗi chiều - Băn khoăn trăn trở nhiều điều thương con. Đó là lời gọi mẹ, giãi bày với mẹ nỗi nhớ, niềm thương của người con tha hương khi chiều buông, nắng tắt. Vì thời điểm này, người con mới có thời gian được thảnh thơi, nghỉ ngơi sau ngày lao động. Gia đình sum họp trong bữa cơm chiều. Đây cũng là thời điểm gà sắp lên chuồng, chim đang về tổ và cả màu hoàng hôn kia cũng gợi nhớ khêu buồn đối với những người xa quê hương xứ sở. Đến đây tôi lại nhớ câu ca dao: Chiều chiều ra đứng ngõ sau - Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều! Ôi! Cái niềm thương nỗi nhớ của những người viễn xứ còn bát ngát, mênh mông, bao trùm cả non sông, đất nước: Mẹ là cả dải nước non - Đi xa muôn dặm cho con lối về. Nỗi nhớ mẹ của tác giả gắn liền với nỗi nhớ Tổ quốc mang hình chữ S. Thiết nghĩ, cụm từ "Dải nước non" rất chuẩn với dáng hình đất nước Việt Nam. Và phải chăng? Dáng hình ấy luôn hiện hữu trong đáy lòng tác giả? Hình ảnh mẹ gắn chặt với hình dáng non sông. Tầm khái quát này vừa có chiều sâu về tư tưởng vừa có bề rộng về tình cảm. Từ mạch cảm xúc ấy, nhà thơ đã cụ thể hóa ý trừu tượng - Tình mẹ, lòng con bằng nghệ thuật điệp ngữ và liên hiệp tỉ dụ. Nó có tác dụng khắc sâu tình cảm mẹ con, gây ấn tượng cho người đọc. Mẹ là nước non - Cho con lối về.
Mẹ là ngọn núi triền đê - Cho con nguồn chảy.
Mẹ là ngọn lửa - sưởi lòng con khi giá lạnh đêm đông.
Mẹ là bạn đường đời để chia cay sẻ ngọt.
Mẹ là đại dương để ngập tràn sắc nắng quê hương.

Rõ ràng, đối với con thì mẹ là tất cả. Mọi cảnh sắc quê hương đều vương vấn bóng mẹ. Cái thú vị là sự liên tưởng rất logic trong một hệ thống hình ảnh vừa kỳ vĩ vừa giản dị. Kỳ vĩ là sông núi, đại dương. Giản dị là bạn đường, ngọn lửa. Mẹ là thế đó rất mênh mông và vô cùng ấm áp, chia bùi sẻ ngọt cho con
Kết cấu của bài thơ gây bất ngờ cho người đọc. Đó là hệ thống không gian đang từ lớn cứ thu nhỏ dần rồi bất thần mở ra mênh mông vô cùng vô tận! Sự liên tưởng logic của tác giả cũng góp phần mang lại giá trị thẩm mỹ của bài thơ. Qua "TÌNH MẸ" Ta hiểu cả lòng con! Nếu tình mẹ mênh mông thì lòng con sâu nặng công ơn sinh thành dưỡng dục. Nhớ nhiếu thương lắm người mẹ già ở quê nhà đang từng ngày trăn trở nhớ thương con.

Khi tà dương gác đỉnh non
Cha thương mẹ nhớ mong con trở về.

Tình thương ấy đâu chỉ như nước trong nguồn mà ôm cả đại dương mênh mông vời vợi. Tôi thấu hiểu nỗi lòng người con xa xứ. Tác giả ơi! Phải thế này không: Sợi nhớ sợi thương cuốn trọn địa cầu? Tâm cảnh này đâu phải của riêng ai.
Thương đôi mắt của những người viễn xứ
Đăm đắm nhìn quê mẹ phía xa xăm.

Hoàng Tấn Đạt

2 nhận xét:

  1. Mẹ là men của vần thơ
    Ủ trong tâm khảm bay giờ bay lên !

    Trả lờiXóa
  2. Blog của chị hay và khá ấn tượng. Vui vì chị cùng họ với tôi - Họ Bùi. Mong sẽ được làm quen với chị cùng những sáng tác mới của chị.
    Bùi Nhật Lai

    Trả lờiXóa