Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

TAM THI TẬP


  TAM THI TẬP

Tà dương lưu luyến
ấp hàng thông
Ảo ảnh nhạt nhòa vẫn ngóng trông
Tâm sự dòng đòi bao khắc khoải
Sẻ chia cuộc sống cứ mênh mông
Tình hòa nắng sớm ôm " HỒN NÚI"
Thơ quyện gió chiều trải mặt sông
Tìm đến "BẾN XA" thi sỹ đợi
"TRĂNG TRÊN TUYẾT" gợi tứ say nồng.

Bùi nguyệt - Chemnitz

--------------------- 


Loi cam nhan cua Nha giao - Nha tho Hoàng Tấn Đạt

   Tam thi tập là 3 tập thơ:" Hồn núi"," Bến xa", "Trăng trên tuyết" của nhà thơ Bùi Nguyệt. Tam thi tập là bức chân dung nhà thơ khá tinh tế và duyên dáng,Tam thi tập như một chiếc độc bình được làm bằng chất liệu cổ ( Thất ngôn bát cú), Hoa văn trong đó là 3 bông hoa thơ rất đáng được nâng niu trân quý! Xin cám ơn Nữ sỹ đã cho chúng tôi chiêm ngưỡng sản phẩm tinh thần độc đáo này.
HỌA Y ĐỀ

Ngắm “Trăng trên tuyết” níu cành thông
Đồng cảm cùng ai lặng lẽ trông
“Hồn núi” mây giăng vùng lạnh lẽo
“ Bến xa” sóng trải phía mênh mông
Nương theo ngọn gió làn hương biển
Quyện với dòng đời mạch nước sông
Viễn xứ thương người lòng trắc ẩn
Tình xưa nghĩa cũ cũng thêm nồng.


Hoàng Tấn Đạt



Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

ĐỒNG CẢM




                              Phận bạc ta cần kết một đôi
 
ĐỒNG CẢM

Duyên nợ sinh ra đã định rồi
"Đức năng thắng số" tại tâm thôi
Tuổi xanh minh tiếc chia hai ngả
Phận bạc ta cần kết một đôi
Mái tóc sương pha dù lốm đốm
Nước da nắng nhuộm dẫu đồi mồi
Vần thơ chia sẻ luôn đồng cảm
Thấu cảnh tha hương những mảnh đời.


Bùi Nguyệt - Chemnitz

Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

NHỮNG KHÚC NHẠC TRẦM TRONG "THƠ VIỆT Ở ĐỨC"


NHỮNG KHÚC NHẠC TRẦM TRONG "THƠ VIỆT Ở ĐỨC"
Đọc "Thơ Việt ở Đức", ta hiểu được phần nào tình cảnh của từng tác giả nói riêng và cộng đồng người Việt nơi viễn xứ nói chung. Có thể nói, tập thơ là một bức tranh hiện thực của cuộc sống tha hương, được khắc họa bằng những gam màu đậm nhạt khác nhau. Đó là tiếng hát của những con tim cất lên từ nhiều cung bậc, là tiếng lòng khắc khoải trong những đêm thâu, là cái rét cắt da trong sương giăng tuyết phủ, là nỗi nhớ cồn cào về quê hương đất nước. Có nhiều bài của những cây bút ở phái đẹp được xem là những khúc nhạc trầm. khi đọc lên, ta cảm thấy như các chị đã vớt ngôn từ trong dòng suối nước mắt gửi vào thơ.
Khi đọc thơ của hơn ba mươi tác giả nữ trong tập “ Thơ Việt ở Đức” tôi thấy phần nhiều là nỗi nhớ, tình thương là tiếng lòng khao khát, là những lời tâm sự trong đêm, và những nỗi đau xé lòng cùng bao nỗi thiệt thòi chồng chất mà chị em phái yếu chúng tôi phải gánh chịu. Để rồi có những lời bật ra từ những dòng cảm xúc trào dâng, từ tấm lòng chân thật bao dung trong những đắng cay mặn chát của nước mắt mồ hôi, nên thơ cũng là nước mắt, nước mắt cũng là thơ. 
Bao mùa lá đã thay màu
Ôm con nức nở nhịp cầu giấc mơ
Mẹ hòa nước mắt vào thơ
Khẽ ầu ơ... thả vần mờ đêm sương
( Bùi Nguyệt – Viết cho con)
"Phải xa con trong lúc các con còn nhỏ, người mẹ nhớ con trong nỗi nhớ tột cùng. Để rồi hàng đêm chị nối nhịp cầu giấc mơ ôm con trong tưởng tượng, gọi con trong thần giao cách cảm, trong giấc mơ của giấc ngủ chập chờn. Thế là trong tiềm thức đã cất tiếng ru con trong tâm tưởng. Những giọt nước măt chảy tràn suốt canh thâu trong đêm mờ thổn thức của người mẹ trẻ đã hòa vào thơ, thả những vần thơ làm mờ cả đêm sương. Một không gian buồn đã trùm lên tâm hồn người mẹ. Đây là hình ảnh ẩn dụ, nhưng không hề ẩn dụ - đó là nỗi đau rất thật của cảnh tình mẹ phải xa con." (Ngọc Ánh)
Hơn ba mươi tác giả nữ trong tập thơ là các mảnh đời khác nhau, nhưng cùng chung cảnh ngộ tha hương, đều mang nặng niềm thương nỗi nhớ đất Tổ, quê cha. Họ đến nơi đất khách quê người từ khi mái tóc còn xanh, má hồng còn thắm, tràn trề sinh lực của tuổi thanh xuân.Ôi! vậy mà tính đến nay, đã xấp xỉ một phần ba thế kỷ, những mái tóc dài, những dáng lưng thon ấy đã bị thời gian gặm nhấm trong cuộc mưu sinh dưới không gian mênh mang sương tuyết .
Bài thơ " Sao anh hờ hững" của tác giả Quỳnh Nga cũng làm ta xót xa trước tâm trạng bâng khuâng, chờ đợi:
Mắt buồn nhìn về cuối dòng sông
Hoàng hôn giấu giọt nắng cuối cùng
Bâng khuâng, em nhớ, em chờ mãi
Nhòa lệ... "anh còn nhớ em không?"
Sông thì cuối dòng, ngày thì cuối ngày, giọt nắng cũng cuối cùng. Điệp từ “Cuối” nằm trong các hình ảnh ở đây gợi cho ta sự liên tưởng và đồng cảm cùng tác giả. Tác giả nhìn về cuối dòng sông hay chính là đang nghĩ về cuối dòng đời? Và giọt nắng cuối cùng kia phải chăng cũng là tia hy vọng cuối cùng về một người ở chân trời xa xôi tít tắp? Quả thật, rất logic với hai câu thơ tiếp
Bâng khuâng, em nhớ, em chờ mãi
Nhòa lệ... "anh còn nhớ em không?"
Cảnh và tình trong khổ thơ cùng chung một gam buồn. Em buồn cũng đúng thôi, vì em đã nhớ nhiều mong mãi, và sự nhớ thương, chờ đợi ấy không kìm nổi hai dòng lệ ứa chẳng biết là “Anh còn nhớ em không”? Một câu hỏi tu từ đặt đúng chỗ làm cho sự mong chờ khắc khoải đươc dâng lên theo dòng cảm xúc.
Tác giả Nguyễn Thị Ngọc Loan cũng không ngoài tâm cảnh ấy, chị cảm thấy bâng khuâng trống vắng
Bên sông bến cũ con thuyền vắng
Bãi cỏ đìu hiu chẳng bóng người
(Nguyễn Thị Ngọc Loan - Vào Thu)
Sông, bến, thuyền đều là những hình ảnh ẩn dụ khá quen thuộc. Dòng sông chính là dòng đời. Bến sông chính là hình ảnh người phụ nữ chung thủy đợi chờ, con thuyền là đấng mày râu nay nơi góc bể, mai phía chân trời để bến bờ vẫn ngày đêm trông ngóng.
Bài thơ "Vẫn một mình em" của tác giả Kim Ngân, nhân vật trữ tình cũng trong hoàn cảnh mòn mỏi chờ đợi:
Xin lỗi em yêu! Anh chẳng thể chở về
Anh sẽ tới một miền Tây khát vọng
Cuộc sống phồn hoa rực rỡ muôn màu
Em hãy đợi, hãy chờ và thế nhé!
Nhưng rồi hứa hẹn cũng chỉ là hứa hẹn,chờ mong thì vẫn cứ chờ mong. Kết quả cuối cùng là:
Vẫn một mình em một nách hai con
.......................................................
Vẫn một mình em lặng lẽ với thời gian
(Kim Ngân - Vẫn một mình em)
Nguyễn Thanh trang thì đưa người đọc tới một không gian và thời gian dễ cồn cào nhung nhớ, để thổ lộ tiếng lòng:
Em vẫn về trong thơ anh đêm đêm
Dòng chữ nhỏ, bóng hình xưa ẩn hiện
Em vẫn về giữa bao nhiêu kỷ niệm
Em vẫn về giữa bao nỗi nhớ nhung
(Nguyễn Thanh Trang - Chắc tại mùa thu)
Điệp ngữ “ Em vẫn về” thể hiện sư khát khao, nhung nhớ nghĩa cũ tình xưa, chẳng bao giờ phai nhạt cho dù tình cảm ấy, giờ đây, chỉ còn lưu dấu trong những dòng thơ và ẩn hiện trong tư duy, tưởng tượng.
Khác với Thanh Trang, tác giả Đặng Thị Hương đã đưa chúng ta vào cõi mộng, trong trạng thái xuất hồn qua những câu thơ khá độc đáo:
Mỗi đêm khuya thanh khí thượng ngang trời
Hồn nhè nhẹ bay lên cùng sương khói
Bỏ lại phàm thân mê man mệt mỏi
Nhằm phương Nam hồn mải miết bay về.
( Đặng thị Huơng - Mộng du)
Tác giả Nguyễn Thị Lý ôn cố để tri tân:
Nhớ khi chia củ sắn lùi
"Ô quan đánh tú" ngọt bùi có nhau
Tóc xanh đã điểm tóc nâu
Tình người vẫn giữ một màu thanh xuân
(Nguyễn Thị Lý - Về quê Ngoại)
Ra đi từ tuổi thanh xuân, nay mái tóc đã đổi màu nhưng tình nghĩa thì trước sau không hề thay đổi mà luôn luôn canh cánh trong lòng chị
Ở nơi viễn xứ khi Xuân về, Tết đến lại trỗi dậy nỗi nhớ quê hương cồn cào da diết, tác giả Trịnh Thị Mùi đã phải thốt lên:
Chao ôi! Khoảng trống lòng ta
Đó là cố quốc, đó là cố huơng
Muôn đời vẫn cứ vấn vuơng
Vì ta thiếu vắng quê huơng, gia đình
( Trịnh Thị Mùi - Tết ơi)
Sự dồn nén cảm xúc của bao tháng ngày tích tụ nỗi nhớ, niềm thương quê hương, đất nước trong lòng chị như được bật lên, ở từ cảm thán "Chao ôi!", ta càng thấy rõ sự trống trải, vì thiếu vắng hình bóng những người thân trong gia đình làng xóm khi Tết đến Xuân về. Cái khoảng trống và thiếu vắng này ở đây thật thật khó lấp đầy vì nỗi nhớ tình thương thì vô cùng vô tận. Nó cũng được thể hiện ở nhiều khía cạnh, nhiều cung bậc trong nhiều bài thơ của chị.
 Với thể thơ tự do khá điêu luyện và sắc sảo khi sử dụng ngôn từ, hình ảnh. Qua bài  “ Xuân viễn xứ”, Thu Hà đã lần về ký ức tuổi thơ của mình, làm chúng ta cũng xót xa đồng cảm. Có lẽ hoàn cảnh ấy, đối với thế hệ chúng ta, ai cũng trải qua nếu sinh ra và lớn lên ở thời Bao cấp: 
 Đã bao năm rồi con vẫn nhớ 
Tuổi thơ làm bạn với cơ hàn 
Con gói lại những hình hài tuổi thơ ấy
 Cõng trên mình làm hành trang năm tháng
--------
  Những mong nhớ cồn cào như muốn vỡ 
Trái tim đau của người con xa xứ 
(Xuân viễn xứ - Thu Hà, Cottbus)
-----
Bài “Hãy gửi cho em” của Thu Hà - Berlin đã thể hiện tình yêu Tổ quốc nồng nàn. Chị muốn lấp đầy nỗi nhớ bằng một góc trời xứ sở, quê hương qua nghệ thuật ẩn dụ và hoán dụ
Gửi cho em cả một góc bầu trời
Của Việt Nam quê huơng em yêu dấu
Xa quê hương ta mới nhìn được thấu
Tình yêu này xin hãy gửi cho em.
(Hãy gửi cho em - Thu Hà Berlin)
Tác giả Giáp Thị Ngọ nhớ thương người mẹ cực khổ tảo tần và người cha đã nằm trong lòng đất bằng những dòng thơ xúc động lòng người, qua những từ tượng hình gợi cảm:
Rất nhiều kỷ niệm còn in
Con về tìm lại nổi chìm ngày xưa
Mộ cha sũng ướt sương mưa
Mồ hôi mẹ chảy mặn chua một đời
(Giáp Thị Ngọ - Lời ru mẹ).
Hình ảnh người mẹ dịu hiền hiện lên trong những buổi trời chiều nhung nhớ trong thơ tác giảTrương Thị Hoa Lài cũng làm ta xúc động:
Chiều nay gió thì thầm gợi kể
Con chạnh buồn nâng nhẹ chiều thêm
Chiều làm con đắng chát môi mềm
Chiều và mẹ...êm đềm như sông chảy.
Chiều buồn nhớ mẹ (Trương Thị Hoa Lài)
Tục ngữ có câu:
Có rách áo mới thương người áo rách
Có đói cơm mới thương kẻ lạnh lòng
Ở xứ người, chúng tôi không rách áo, không đói cơm, nhưng quả thật chúng tôi đói tình. Đó là tình gia đình, tình quê hương đất nước. Chúng tôi thèm nghe từng làn điệu dân ca, tiếng gà gáy sáng đến tiếng gọi nhau của chòm xóm láng giềng, tiếng rao ngày đêm của những người buôn thúng bán bưng, khao khát mọi âm thanh, hình ảnh của gia đình, quê hương, đất nước.
Có thể nói "Thơ Việt ở Đức" Là những dòng nhật ký, là bức tranh hiện thực cuộc sống, mà chị em phụ nữ chúng tôi đã trải nghiệm, là bức tranh tâm trạng, là:
Tiếng lòng thao thiêt nơi viễn xứ
Như giàn hợp xướng quyện thanh âm
Từ dòng nhạc lý tim bừng lửa
Thì những bài thơ, đoạn thơ trong bài viết này là những khoảng lặng của tâm hồn, là những khúc nhạc trầm buồn cất lên từ những con tim bên phái đẹp. Xin được sự đồng cảm và nâng niu của cộng đồng người Việt Nam ở Đức chúng ta nói riêng và toàn thể bạn đọc nói chung!
Ngày 15/7/2014
Bùi Nguyệt- Chemnitz

Thứ Năm, 29 tháng 6, 2017

NÍU TÀ DƯƠNG





NÍU TÀ DƯƠNG

Nhìn hàng cây níu tà dương
Bâng khuâng lòng cứ vấn vương một thời
Hương cau ngan ngát ngỏ lời
Ngờ đâu sóng gió cuốn đời trái ngang

Gánh nồng nàn - quẩy mênh mang
Chênh chao điểm tựa xốn xang với tình
Xua bóng tối - gọi bình minh
Lặn trong đáy mắt bóng hình lặng trao
Phù du một kiếp cuộn vào
Diết da nỗi nhớ - cồn cào niềm thương

Nhìn hàng cây níu tà dương
Ngày đêm hoán đổi vô thường thế nhân.
Bùi Nguyệt
Chemnitz - CHLB Đức

-----------------------

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

ĐƯỜNG ĐỜI



ĐƯỜNG ĐỜI

Tìm trong hơi ấm vần thơ
Kết thành vạt nắng xua mờ màn sương
Sáng tâm hồn đẹp văn chương
Quê hương chắp cánh tình thương sóng trào

Sao khuya gợi nhớ đêm nào
Ấm êm tình mẹ ngọt ngào lời ru
Sắc vàng đan áo mùa thu
Gió heo may cũng lãng du lưng trời

Tìm trong đắng đót những lời
Ngăn luồng cát bụi dập vùi đam mê
Gập ghềnh mê lộ tái tê
Gạn trong nỗi nhớ câu thề chơi vơi

Bài thơ vá lại đường đời
Vọng trong sâu thẳm một thời bình yên.

Bùi Nguyệt 
                              (Chemnitz, CHLB Đức)
--------------
LỜI BÌNH CỦA HOÀNG THỊ NGOC ÁNH

Thơ là cộng hưởng của tâm hồn và trí tuệ, là tiếng hát của con tim cất lên khi trầm, khi bổng tùy theo cảm xúc, xuất xứ của nó. Có người lấy thơ để thả hồn vào trời trăng mây nước, có người làm thơ là phương tiện để giao lưu ,ngâm vịnh… Còn Bùi Nguyệt lấy thơ làm người bạn tri âm, tri kỷ, là một bờ vai, một điểm tựa tinh thần không thể thiếu vắng trong cuộc sống của nhà thơ. Cũng như ngày xưa,ông Phùng Quán cũng đã thốt lên” Nhũng lúc ngã lòng , tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” . Có nằm trong những hoàn cảnh ấy, chúng ta càng thấy đồng cảm với nhà thơ:
Tìm trong hơi ấm vần thơ
Kết thành vạt nắng xua mờ màn sương

“Hơi ấm vần thơ” là luồng sinh khí nuôi dưỡng cả tinh thần, thể chất nhà thơ Bùi Nguyệt như ánh sáng mặt trời nuôi dưỡng những mầm xanh, cho thảo mộc vươn cành, tươi lá và xua tan băng giá của tuyết rải, sương giăng. Có phải chăng, đó là gia đình, bè bạn, quê hương, đất nước kết thành một khối tình vững chắ làm điểm tựa tinh thần nâng nhẹ bước chân và chắp cánh cho hồn thơ bay bổng.”
Sáng tâm hồn đẹp văn chương
Quê hương chắp cánh tình thương sóng trào

Bốn tiểu đối trong hai câu thơ vừa tạo nên sự hài hòa của nhịp điệu, vừa gợi tả niềm vui như sóng biển dâng trào hòa vào tình yêu quê hương đất nước như một sự đối lập với màn sương mờ mịt ở trên.
Từ cảm xúc ấy, nhà thơ như nhìn thấy hình ảnh người mẹ trẻ ngày nào dưới đêm sao, cất tiếng ru con ngọt ngào, êm ấm, trong một không khí thanh bình và tâm hồn phơi phới như làn gió mùa Thu “cũng lãng du lưng trời”
Đọc đến đây, tôi lại nhớ tới câu ca dao

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ vừa năm

Lời ru trong bài thơ vừa cụ thể vừa khái quát. Ta có thể hiểu - đó cũng là hình ảnh của chủ thể bài thơ đã từng cất tiếng ầu ơ ru các con thơ, trong mái nhà êm ấm. Âu cũng là một dấu ấn đẹp trong cuộc đời của những người phụ nữ nói chung, của nhân vật trữ tình trong bài thơ nói riêng. Bao kỷ niệm khó quên, cứ hiện lên… hiện lên… trong dòng ký ức, càng làm thổn thức trái tim yêu, khơi dậy cả những điều tê tái:
Gập ghềnh mê lộ tái tê
Gạn trong nỗi nhớ câu thề chơi vơi

Câu thơ đọc lên, nghe như một tiếng thở dài, lay đông tâm can của những ai không vẹn tròn hạnh phúc. Xoáy sâu vào lòng bạn đọc ở tầm khái quát và tính hàm xúc. “ Gập ghềnh mê lộ tái tê” Chỉ có 3 từ( hai từ láy và một từ ghép trong một hình ảnh ẩn dụ ) thế thôi mà khái quát cả chặng đường đời của một người bất hạnh, lạc chân vào mê lộ ( Đường mê) có lẽ ở đây tác giả muốn nói tới đường tình gập ghềnh, trắc trở đã dẫn đến sự đau khổ, chua xót, tái tê.Hiểu như thế mới thấy được sự logic của câu thơ tiếp
Gạn trong nỗi nhớ câu thề chơi vơi
Tục ngữ có câu “ miếng ngon nhớ lâu / điều đau nhớ đời” Cái nhớ đời của chủ thề bài thơ là “…câu thề chơi vơi”
Câu thề chơi vơi là câu thề theo mây trôi, gió cuốn. có thể đó là lời thề non nguyện biển mang hàm ý thủy chung đến đầu bạc răng long …Vậy mà người thì nhớ ,kẻ thì quên, dẫn đến cảnh tình chia uyên rẽ thúy.
Thực tế, một điều rất đáng quý của phụ nữ chúng ta là tình yêu chân thật nhưng niền tin cũng có lúc lại dại khờ. Đời người ta như một ván cờ đi sai một nước là thua cả ván. Chủ thể bài thơ “ Đường đời” có lẽ là người đã rơi vào hoàn cảnh ấy nên bài thơ là một khúc ca buồn.
Buồn thì buồn nhưng không bi luỵ, không bất lưc và guc ngã mà vững bước đi lên trên chặng đường phía trước. Lấy thơ “ vá lại đường đời" Đường đời là hình ảnh ẩn dụ cuộc đời của mỗi con người. Mỗi cuộc đời ấy cũng như dòng sông có lúc bão giông, có thời yên ả. Cũng có khi lại được ví như chiếc lá qua câu thành ngừ " Lá lành đùm lá rách". Trong văn cảnh bài thơ này, ta có thể hiểu nó ở nhiều khía cạnh khác nhau cả nghĩa rộng và nghĩa hẹp, qua hình ảnh ẩn dụ ở hai câu kết:
"Bài thơ vá lại đường đời
Vọng trong sâu thẳm một thời bình yên

Cái bình yên của thẳm sâu quá khứ hiện về hòa quyện cùng bình yên hiện tại đã khắc họa lên bài " Đường đời" làm rung động tâm hồn ban đọc, nhất là những người cùng cảnh ngộ chúng tôi, nơi quê người đất khách.
Ngọc Ánh

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

VIỄN DU CẢM XÚC

                               Thác Nước RHEINFALL của Thụy Sĩ

VIỄN DU CẢM XÚC 

Soi bóng mặt hồ những áng mây
Quyện hồn lữ khách ở nơi đây
Ào ào thác đổ tuôn dòng chảy
Cuồn cuộn sóng dồn níu gió bay
Sơn thủy hữu tình khơi sức trẻ
Thiên nhiên giao cảm thỏa lòng say
Nụ cười như thấy xuân hồi lại
Thụy Sỹ viễn du nhớ mãi ngày.


Bùi Nguyệt
Thụy Sĩ - Pfingsten 5 -6- 2017
Thác Nước RHEINFALL của Thụy Sĩ

LỜI HẰNG NGA


LỜI HẰNG NGA
(Họa bài" Thu về mặc thu")


Thấy người đang hứng ánh trăng rơi
Xao xuyến Hằng Nga phía cổng trời
Khi biết nhà thơ nâng bút họa
Lại nhìn Tiên nữ vẽ trò chơi
Nếu hay Hạ giới mê cung quế
Mới hiểu Trần gian ngán cảnh đời
Có dịp mời lên cùng đối ẩm
Nỗi sầu nhân thế sẽ dần vơi.


Bùi Nguyệt - Chemnitz
-----------

BÀI XƯỚNG:
THU VỀ MẶC THU


Thu về cũng kệ lá vàng rơi
Chỉ ngắm làn mây ở góc trời
Nhấp ngụm trà thơm ngào ngạt toả
Ôm bầu rượu quý dịu dàng chơi
Hằng Nga ưỡn ẹo trên sườn núi
Lãng Tử ung dung giữa biển đời
Mặc gió ngoài kia lành lạnh thổi
Ta ngồi thưởng thức chén đầy vơi.


18-04-2017.
Nguyễn Văn Báu
-------------
BÀI HỌA :


GIỮ LẤY…!
(Họa nghịch vận THU VỀ MẶC THU)


Chớ để tình ta luống nhạt vơi
Đồng tâm xây đẹp mãi trang đời
Cung đàn lan tỏa bao miền ái
Tiếng hát ngân rền mỗi cuộc chơi
Giữ lấy lời yêu… xanh góc bể
Viết lên thi tứ… đỏ chân trời
Cùng nhau vượt mấy kỳ dông bão
Hạnh phúc bền thêm lệ chẳng rơi!


170605 Ngô Hoài Cổ