Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

GIAO LƯU THƠ CHEMNITZ - LEIPZIG Hè 2014


 
Giao lưu HVHNT Thành phố Leipzig 22 6 /2014
 
Vần thơ nối những nhịp cầu
Quê hương rực nắng tình sâu nghĩa bền
Hàng năm đến hẹn lại lên
Hồn quê đất Việt càng thêm mặn nồng


Ngọc Hoa ngâm thơ




 

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

NHỚ TRĂNG - Nhà thơ Đinh Nam Khương

                                                        Ảnh: Thanh Nguyên- Berlin

NHỚ TRĂNG

Trăng sáng quá nhưng mà xa xôi quá
Ta đợi trăng từ ấy đã lâu rồi
Hoa lá rụng!... Vô tư trăng chằng biết
Tóc trên đầu theo sóng cứ dần trôi

Ta chờ đợi!... Nhớ mong!...Ta chờ đợi!...
Trăng qua mây không thấy dẫu một lần
Trăng cao thế!... Làm sao ta tới được
Con đò tình xa tít tận sông Ngân

Nhắm mắt lại ta tìm trăng trong mộng
Trăng lim dim yên tĩnh ngủ ngon rồi
Ta nín thở!... Chỉ lo trăng thức dậy
Bay về trời – Tỏa sáng ở xa xôi!...

Trăng chẳng sáng cho ta! Trăng chẳng sáng
Để ta buồn khô héo giống như đêm
Đường hạnh phúc gập ghềnh trăm nẻo bước
Nhớ đến trăng phút chốc thấy êm đềm!...


Nhà thơ: Đinh Nam Khương
Hội Nhà Văn Việt Nam

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

VẸN TÌNH THƠ


VẸN TÌNH THƠ

Từ ngày tạm biệt quê hương
Tóc dài óng ả vấn vương gói vào
Cánh hồng in đậm hôm nào
Ngân nga câu hát đêm sao đầy trời

Gom từng sợi nhớ anh ơi
Dệt nên cánh võng ru hời đêm trăng
Mênh mang sắc tím bằng lăng
Xa phương với cánh chim bằng lãng du

Câu thơ gợi nhớ mùa thu
Heo may chếnh choáng phù du dòng đời
Gửi làn mây trắng ngang trời
Bên anh trao gửi bao lời thiết tha

Cuôc đời nhiều lúc phong ba
Trong làn hơi ấm diết da tháng ngày
Cho dù cách trở nơi đây
San bằng khoảng cách vẹn đầy cùng thơ.,.
Bùi Nguyệt

Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014

Lục bát thi họa - Họa thơ Chu Văn Keng, Berlin


Là người cùng xa hương nên tôi rất đồng cảm với những bài thơ của anh viết về làng quê  ấm áp tình người. Thơ của anh thật lắm, vì nó là tiếng lòng rất thật của anh. Ước mong của anh cũng là ước mong của những người viễn xứ chúng tôi, tình cảm của anh dành cho quê cũng đồng cảm với chúng tôi nhiều lắm. Bằng tình cảm của minh và từ sự quý trọng anh tôi xin họa chùm thơ này của anh đăng trên Báo Lụcbát.com
Mong anh có nhiều bài thơ hơn nữa anh nhé!
Chúc anh chị vui khỏe hạnh phúc - Các cháu thành đạt.
 Bùi Nguyệt, Chemnitz. CHLB Đức

 NHỚ LÀNG
Họa bài: CHẤT QUÊ,
 Chu Văn Keng, Berlin

Từ ngày viễn xứ đến nay

Nhiều đêm vẫn thấy mơ bay về làng

Khi tỉnh giấc lúc mơ màng

Vẫn nôn nao nhớ xóm làng thuở xưa

*

Đã xa làng nửa cuộc đời

Thèm hương ngô lúa nhớ mùi sắn khoai

Thương làng lòng dạ khôn ngoai

Chất quê vẫn giữ miệt mài gió mưa.

----------- 
QUÊ MÌNH
Họa bài HỒN QUÊ

Làng ơi xin hẹn ngày về

Vi vu tiếng sáo ven đê thả hồn
Hương lành ngọn gió đầu đông

Tung tăng bơi dưới dòng sông thủa nào

Cò bay qua vẫy tay chào

Rộng dang thẳng cánh lượn chao đồng làng

Đêm về em hẹn anh sang

Tình xưa nghĩa cũ em càng thương anh

Một thời áo trắng mỏng manh

Vẫn say giấc đẹp ta dành tặng nhau

Trầu này mới xứng với cau

Chẳng như cái cái thuở ban đầu quá non

Ân tình xa xứ vấn vương

Hồn quê đất Việt tình thương quê mình.
Bùi Nguyệt.CHLB Đức

CHUM THO CUA  TAC GIA CHU VAN KENG- BERLIN
CHẤT QUÊ
Nhớ làng Lưu-Khê Ứng Hòa Hà Nội
Làng tôi yêu dấu lâu nay,
ai đi xa mấy cũng quay về làng.
Trời tây xa lắc mơ màng,
Bao giờ ta lại về làng ta xưa?
*
Làng tôi lam lũ bao đời,
không buôn không bán trọn đời lúa khoai.
Xa quê lòng dạ nguôi ngoai,
chất quê đọng mãi, mệt nhoài nắng mưa.
Berlin, Canh Dần 2010

HỒN QUÊ
“Hồn anh như hoa cỏ may
Một chiều cả gió bám đầy áo em“

(Nguyễn Bính)
Như “chiều cả gió“ xui về,
theo thơ Nguyễn Bính về quê thỏa hồn.
“Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
cau Liên phòng nhớ giầu không thôn nào“.
Cây đa giếng nước mời chào,
cánh đồng rợp cánh cò chao ven làng.
Miếng trầu“chừng giập“đã sang,
em sao lại trách: “vội vàng chi anh“.
“Em nghe họ nói mong manh,
hình như họ biết chúng mình với nhau”.
Trách cơn ”gió cả đắt cau”,
bắt em luôn cảm”để trầu đổ non”.

Hồn quê thầm lặng ngấm vương,
níu chân bao kẻ tha phương như mình.
Berlin, Canh Dần 2010

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

CHIỀU HỒ TÂY - Thơ Bùi Nguyệt


 Foto: Thơ: Bùi Nguyệt  

 CHIỀU HỒ TÂY 
Môt chiều hè dịu nắng 
Đầm sen tỏa ngát hương 
Anh tặng em sen trắng 
Lời nồng nàn yêu thương 
 
Đã bao mùa sen nở 
Nơi viễn xứ vấn vương 
Trong muôn trùng cách trở
Nao lòng nhớ sắc hương
 
Cả bầu trời nhung nhớ
Ướp trong màu cánh sen.
Hồ Tây chiều lộng gió
Nâng tình ta bay lên.

Bao VanDanViet dadang
 Nguyệt Hà Nguyễn
 
 CHIỀU HỒ TÂY

Một chiều hè dịu nắng
Đầm sen tỏa ngát hương
Anh tặng em sen trắng
Lời nồng nàn yêu thương

Đã bao mùa sen nở
Nơi viễn xứ vấn vương
Trong muôn trùng cách trở
Nao lòng nhớ sắc hương

Cả bầu trời nhung nhớ
Ướp trong màu cánh sen.
Hồ Tây chiều lộng gió
Nâng tình ta bay lên.

Chemnitz ngày PFINGSTSONNTAG - 8/6/2014
Bùi Nguyệt
Bao VanDanViet dadang


Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

Nhà phê bình Phạm Quang Trung giới thiệu thơ Bùi Nguyệt

  Văn Học Việt

* Nhà phê bình Phạm Quang Trung giới thiệu thơ Bùi Nguyệt


Bùi Nguyệt

Quê quán: Hà Nội Việt Nam
Hiện đang định cư tại CHLB Đức
Là Hội viên Hội VHNT Thành phố Chemnitz
Có nhiều tác phẩm đã được đăng tải trong và ngoài nước. 


Thơ đã in
- HỒN NÚI - NXB Hội Nhà văn VN 2012
                                      - BẾN XA - NXB Hội Nhà văn VN 2012 


Thơ in chung
- BÍCH CÂU THƠ 2 - NXB Hội Nhà văn VN
-THƠ VÀ BẠN THƠ 2 - NXB Văn học VN

Hòm thư Email : bimbenbon@yahoo.de



THƠ TUYỂN CHỌN

ĐƯỜNG ĐỜI

Tìm trong hơi ấm vần thơ
Kết thành vạt nắng xua mờ màn sương
Sáng tâm hồn đẹp văn chương
Quê hương chắp cánh tình thương sóng trào

Sao khuya gợi nhớ đêm nào
Ấm êm tình mẹ ngọt ngào lời ru
Sắc vàng đan áo mùa thu
Gió heo may cũng lãng du lưng trời
Tìm trong đắng đót những lời
Ngăn luồng cát bụi dập vùi đam mê
Gập ghềnh mê lộ tái tê
Gạn trong nỗi nhớ câu thề chơi vơi

Bài thơ vá lại đường đời
Vọng trong sâu thẳm một thời bình yên. 



HƯƠNG SẮC MÙA XUÂN 

 
Tuyết tan gọi chồi non tình giấc
Đàn sếu bay ríu rít gọi nhau về
Thẫn thờ nhìn qua khung cửa sổ
Nhớ cháy lòng hơi ấm tình quê 

Nhớ mẹ ngồi gói bánh chưng xanh
Đón con về vui ngày đoàn tụ
Hòa tiếng cười mừng Xuân pháo nổ
Đêm giao thừa vang tiếng chuông ngân 

Náo nức gái trai hái lộc đầu xuân
Đêm Trừ tịch tiếng nói cười rộn rã
Xốn xang cả cỏ cây hoa lá
Trước Phật đài nghi ngút khói hương bay 

Ôi! Mùa Xuân quê mẹ dưới trời Tây
Đang tái hiện trong niềm thương nỗi nhớ
Nhớ bánh chưng xanh nhớ hoa đào nở
Cha mẹ già hớn hở đón mừng con 

Xuân đã về đánh thức những chồi non
Đánh thức trong ta cả thời con gái
Xuân quá khứ và xuân hiện tại
Lắng đọng trong lòng hương sắc mùa xuân. 



SỢI TÓC PHAI MÀU 

(Kỷ niệm 25 năm Ngày tới nước Đức) 

Bên sông trăng
Hai nhăm năm trước... 

Ánh hoàng hôn khuất sau dốc vắng
Thẫm dần buông phủ tím mặt sông
Càng nhòa nhạt bóng cô gái nhỏ
Đang cùng sông chia sẻ nỗi lòng 

Cuộn chặt bài thơ bằng sợi tóc
Nâng nhẹ nhàng thả xuống mặt sông
Gửi sông trăng đưa về với biển
Để hòa vào sâu thẳm mênh mông 

Giữa biển trời những trận bão giông
Từng đợt sóng dập vùi nghiệt ngã
Vần thơ với màn đêm vật vã
Giằng xé lòng chịu đựng cuồng phong

Bên bờ xưa - nay vẫn bâng khuâng
Đi tìm lại hồn thơ đã mất 

Ôi! sông trăng...
Sông trăng như thấu tỏ
Hồn thơ say và sợi tóc phai màu. 



LÀN QUAN HỌ DƯỚI TRỜI TÂY 


Chao nghiêng vành nón quai thao 

Ngọt ngào Quan họ chênh chao mạn thuyền 

Mượt mà khúc hát trao duyên 

Trên màn ảnh nhỏ bỗng nhiên hiện về 


Trời Tây sương phủ tứ bề 

Lá phong gói cả lời thề thuở xưa 

Thương nhau biết mấy cho vừa 

Dịu dàng hương sắc gió mưa dãi dầu 


Đậm đà thấu hiểu lòng nhau 

Tình em dải lụa bắc cầu vẫn đây 

Làn Quan họ dưới trời Tây 

Mà xao xuyến dạ mà ngây ngất tình 


Bao giờ hai đứa chúng mình 

Theo liền chị với liền anh hẹn hò 

Trải bao tháng đợi năm chờ 

Dưới trăng soi bóng bình thơ bên thềm! 

 

VIẾT CHO CON
 
Tiếng con gọi mẹ trong đêm
Vòng tay ấm áp êm đềm: Mẹ ơi
Ngây thơ trong trẻo những lời
Cứ văng vẳng mãi xa vời canh thâu

Bao mùa lá đã thay màu
Ôm con thổn thức nhịp cầu giấc mơ
Mẹ hòa nước mắt vào thơ
Khẽ ầu ơ... thả vần mờ đêm sương

Cuộc đời của mẹ tha hương
Mưu sinh vất vả vấn vương kiếp người
Tóc xanh sương tuyết nhuộm rồi
Kết thành cánh võng ru hời bóng con... 




ĐÊM THU 

Thu đi... 

Thu đến... 

Bao mùa lá 

Lối cũ ngày xưa lạnh lối về 

Gió thoảng đưa hương nồng hoa sữa 

Bồi hồi tiếng vạc rỗng trời khuya... 

Giờ đây đôi ngả ta đã bước 

Tháng năm vời vợi những ưu phiền! 

Anh vẫn cùng em trong ký ức 

Mỉm cười độ lượng chẳng hề quên 

Thu đến... 

Thu đi... 

Bao mùa nhớ 

Nào ai đếm được lá vàng rơi 

Phương ấy đêm nay trời có lạnh 

Có biết phương này trăng đơn côi



LÃNG ĐÃNG THU 

Chiều cuối thu đem gom ngọn gió 
Đến lay cây trút chiếc lá cuối cùng
Lá phong đỏ như tình yêu thắp lửa
Đốt cháy lòng chếnh choáng men say 
 

 Hãy cùng nhau cạn chén rượu này 
Tiễn mùa thu trải thảm vàng lá rụng
Êm ấm quá tiếng lòng sao thổn thức
Chắp cánh bay vì hồn khát lãng du 

Đẹp nao lòng rừng nhuộm ánh nắng thu 
Màn sương mắc xanh đỏ vàng cảnh sắc
Nét chấm phá đưa về miền cực lạc 
Mãi nguyên sơ như những buổi ban đầu 

Giữa rừng thu vui với gió ngất ngây
Cho nụ hôn ngọt ngào không cay đắng
Để mai rồi những ngày dài không nắng
Tuyết lại về phủ trắng ở nơi đây 

Tím mờ sương rừng thu buồn ly khách
Gửi gió về mang nỗi nhớ xa hương... 



GIẤC MƠ HỒNG

Bản nhạc tình em ru anh ngủ
Ánh trăng tràn ướt đẫm hương thu
Vần thơ theo làn mây lãng du
Vắt dải lụa khi mờ khi tỏ

Bao khát khao cuốn theo chiều gió
Vượt đêm dài vời vợi trăng soi
Lời hát ru mang niềm thương nỗi nhớ
Cũng nồng nàn như môi quyện làn môi

Gió đến bên uốn cong dải lụa
Rơi áo choàng e ấp hồn mê
Trong say sưa êm ái đưa về
Bản nhạc tình đêm trăng bay bổng

Mỉm cười dịu dàng em hỏi nhỏ
Anh của em ngủ có ngon không?
Giật mình… Em tỉnh giấc mơ hồng
Lá xào xạc lại mùa tuyết đến!



HỒ GƯƠM IN BÓNG 


Mặt nước hồn thu in bóng cây 

Tháp Rùa trầm mặc dưới trời mây 

Lung linh sóng gợn rung cành rủ 

Tha thướt liễu vờn gỡ tóc bay 

Ngọn bút vươn cao tô vẻ đẹp 

Trang thơ mở rộng thấu tình say 

Hồ Gươm chứng kiến bao huyền thoại 

Níu bước người đi nhớ chốn này.




PHÚT ĐẦU XUÂN 

Khoảnh khắc đầu năm 

Anh chúc em trên điện thoại 

Ấm áp lời anh xao xuyến nghĩa tình 

Quyện lời anh 

Vẳng tiếng gà gáy gọi bình minh 

Da diết quá bao năm rồi nghe lại 

Ngỡ hồn quê tha thiết gọi tên mình 



Lời anh nói tiếng lòng anh trao gửi 

Em ở bên này 

Cảm nhận ánh bình minh 

Xua băng giá cho ngày mai ấm áp 



Những vần thơ trao gửi cả tâm tình 

Nửa vòng trái đất ta truyền nhau hơi ấm 

Ấm áp cùng anh, em trao cả tâm hồn 

Ngọn nến hồng thắp lửa lòng soi rọi 

Phương trời xa băng giá, tuyết rơi 



Em hiểu lắm! 

Anh thương vầng trăng khuyết 

Nơi xứ người em cảm nhận được tình anh 

Anh giữ mãi nửa vầng trăng khuyết nhé 

Sẽ lại đầy khi gặp áng thơ anh... 



PHỤ LỤC 

Lời bình bài “Phút đầu năm” của Hoàng Tấn Đạt (*) 


Ngày nay, vào thời buổi thông tin hiện đại nối mạng toàn cầu, những người ở xa thường qua điện thoại để cung chúc Tân xuân. Nhà thơ Bùi Nguyệt đã thi vị hóa điều bình thường đó qua bài thơ "Phút đầu năm", làm ngân rung trái tim bạn đọc từ những vần thơ nặng nghĩa sâu tình: 

Khoảnh khắc đầu năm 

Anh chúc em trên điện thoại 

Ấm áp lời anh xao xuyến nghĩa tình 

Quyện lời anh 

Vẳng tiếng gà gáy gọi bình minh 

Da diết quá bao năm rồi nghe lại 

Ngỡ hồn quê tha thiết gọi tên mình! 


Ôi! Một mối tình, mối tình xuyên lục địa trong hoàn cảnh chàng đất Á, nàng trời Âu như thế thì cao đẹp biết bao. Chẳng dễ cầm lòng đâu đối với người xa xứ, lại còn đang ở nơi băng tuyết ngập tràn, thèm cả sợi nắng vàng và tiếng gà gáy sáng. 

Lời thơ chân thực quá. Thực như nỗi nhớ quê hương vẫn ngày đêm cồn cào da diết của người sáng tạo. Nỗi nhớ ấy trỗi dậy, bùng lên trong giây phút bất chợt: Vẳng tiếng gà trong điện thoại mà nghĩ đó là tiếng gọi của hồn quê. Có lẽ chỉ có người ly hương mới viết được những dòng thơ nao lòng như thế. 

Nếu "lời anh" là tình riêng thì "tiếng gà" là tình chung. Riêng và chung hòa quyện vào nhau, dâng trào cảm xúc và mạch cảm xúc ấy cứ cuồn cuộn chảy rồi xoáy vào tâm điểm của tình yêu: 

Lời anh nói là tiếng lòng anh trao gửi 

Em ở bên này cảm nhận ánh bình minh 

Xua băng giá cho ngày mai ấm áp 

Những vần thơ trao gửi cả tâm tình 


Một chuyển đổi cảm giác khá tài tình giữa sự giao thoa về âm thanh và màu sắc. Âm thanh là "lời anh", màu sắc là "ánh bình minh". Ánh bình minh trong văn cảnh này được xem là Thi nhãn. Nó gợi cảm cả sự ấm nóng, sáng trong và cả niềm tin yêu, hy vọng của tình yêu. Tình yêu ấy đang rực rỡ, rạng ngời mở ra chân trời hạnh phúc, làm lung linh cả "những vần thơ trao gửi tâm tình". Vần thơ ấy là hơi ấm của tình yêu, là ánh lửa lòng soi rọi. Họ đã truyền cho nhau qua làn sóng điện, đó là phương tiện để hai tâm hồn giao thoa: 

Nửa vòng trái đất ta truyền nhau hơi ấm 

Ấm áp cùng anh em trao cả tâm hồn 


Và đây là đỉnh điểm của sự thăng hoa. Có lẽ phải cảm nhận bằng xúc giác mới thấy được sự nồng nàn ấm áp của tình yêu. Tình yêu ấy như ngọn lửa hồng bừng bừng rực cháy để xua tan "băng giá", "tuyết rơi", đó là cái lạnh ngoài trời và cái lạnh trong lòng của người xa xứ. Người xa xứ ở đây phải chăng chính là chủ thể sáng tạo của bài thơ. Đúng rồi! Nguyệt nghĩa là Trăng. Hiểu như thế ta mới thấy sự tinh tế và logic cùng ẩn ý nằm ở khổ thơ cuối: 

Em hiểu lắm! 

Anh thương vầng trăng khuyết 

Nơi xứ người em cảm nhận được tình anh 

Anh giữ mãi nửa vầng trăng khuyết nhé! 

Sẽ lại đầy khi gặp áng thơ anh. 


Đọc đến đây tôi lại nhớ câu thơ của Hoàng Hữu: 

Trăng viên mãn cuối trời đêm đêm em có nhớ 

Mảnh trăng còn khuất nửa ở trong nhau 


Bài thơ khép lại bằng lời nhắn nhủ xa xôi: “Anh giữ mãi tình yêu anh nhé!” . Mỗi người là một nửa vầng trăng. Hai nửa vầng trăng khi hợp nhất sẽ tràn đầy viên mãn. Tôi thầm nghĩ tới "Vầng trăng khuyết" - hình ảnh rất đẹp và lãng mạn này sẽ ngất ngây "Anh"- Bạn tình của nhà thơ. Nó góp phần nâng cao ý nghĩa thẩm mỹ của bài thơ, có dịp lung linh trong lòng bạn đọc. 

"Phút đầu năm" là tiếng nói nội tâm riêng của nhà thơ và có lẽ cũng là tiếng nói chung của mối tình những người xa xứ. 

Thời đại thông tin không gian như xích lại 

Anh với em xa thế mà gần 

Hai người ở hai đầu điện thoại 

Nghe nồng nàn hơi thở của người thân 

........................................
(*) Hoàng Tấn Đạt

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

TÂM TÌNH VỚI ÁO DÀI THƯƠNG - VH

                              

TÂM TÌNH VỚI ÁO DÀI THƯƠNG
 Thân tặng Bùi Nguyệt

Có phải hôm nay em mặc mầu áo tím
Giữa trời Âu tìm hơi ấm tình quê

Cầu Long Biên chợt cầu vồng hoa lệ
Gió khúc khích rồi chợt vi vút bay đi


Chiếc áo dài như mang cả hồn quê

Như ngọn lửa ấm trong băng tuyết giá
Nhịp cầu nối giữa hai đầu cách trở

Chợt bồi hồi xao xuyến nhịp con tim


Tà áo dài trong trắng trinh nguyên
Tím hương ngát một khoảng trời hò hẹn

Hẹn gặp nhau trên quê hương yêu mến
Dẫu muôn trùng cách trở áo dài ơi!

V.H