Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM


Xem hình

TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM

Mẹ thầm lặng trong mảnh đời khô khát
Chắt chiu từng  giọt ngọt hỡi con yêu 
Tiếng gọi mẹ ơi! như nước trên sa mạc
Mẹ khát khao trong mỗi sớm mỗi chiều 

Bão tuyết. sương giăng, gió lạnh
Trên đường dài băng đá nặng đôi vai
Đêm văng vẳng tiếng nai con gọi mẹ
Tái tê lòng hai hàng lệ tuôn rơi

Gạt nước mắt lặng thầm đêm trắng
Đón các con vòng tay mẹ trong mơ
Ôi! đôi mắt long lanh biết nói
 Quyện cùng mắt mẹ rạn từng giờ
 
Vẫn thủa nào các con tuổi ấu thơ
Ríu rít cùng con ơi! mẹ gọi
Bao khát khao chắt lọc gửi vần thơ
Các con gọi MẸ ƠI mãi nhé.!
Bùi Nguyệt .
Chemnitz,CHLB Đức

TÂM TƯ CHIỀU

GỞI  LẠI EM - TT Quỳnh Hoa



TÂM TƯ CHIỀU
Họa “Chiều tà” của Ngọc Tình

Mù mịt sương giăng bóng núi mờ
Hay lòng thi sỹ trải hồn mơ?
Mà  nghe văng vẳng bao  tâm sự
Cứ vọng ngọt ngào những  tiếng thơ
Vương vấn lòng em câu ước hẹn
Xốn xang tâm cảnh mối duyên tơ
Anh ơi! Có hiểu người xa xứ
Xuyên xuốt thời gian nỗi đợi chờ.

Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức

-------------------- 
NỖI LÒNG
Thơ họa
Hút nẻo trời xa bóng khuất mờ
Hình ai gửi lại những cơn mơ
Chỉ nghe phảng phất qua lời gió
Đã thấy xôn xang rộn ý thơ
Chốn ấy hong buồn hơi giá tuyết
Bên này gói nhớ mảnh lòng tơ
Dù cho năm tháng phôi phai dấu
Lối cũ ngày đi vẫn hẹn chờ
Lý Viên Giao
---------------
Bài xướng
CHIỀU TÀ

Hoàng hôn ngả tím quyện mây mờ

Làn khói lam chiều thoáng mộng mơ

Nhớ bến trải lòng nghiêng nét chữ

Đợi trăng thảo bút viết lời thơ

Trông mùa sen nở khoe hoa lá

Đợi lúc diều bay vọng tiếng 

Ru khẽ con tim hòa giấc ngủ

Hương đêm thoang thảng ngỡ ai chờ.

Ngọc Tình


BIỂN ĐÊM TRĂNG

Xem hình

BIỂN ĐÊM TRĂNG
(Họa thơ Ngọc Tình)























 

Phất phơ trước gió tóc huyền bay
Khúc nhạc trong lòng rạo rực say
Đắm đuối tia nhìn xao mặt nước
Dịu dàng giọng nói thoảng làn mây
Nụ hôn anh tặng nồng  hương lửa
Sóng mắt em  trao đượm nét mày
Tắm ánh trăng thanh tình quện chặt
 Hòa vào hương biển ở nơi đây.
Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức
----------

BÀI XƯỚNG

TRĂNG VÀNG
Lỡ choàng áo lụa gió làm bay
Lữ khách bàng hoàng tỉnh hóa say
Tiên nữ ngại ngùng che cánh quảng
Nguyệt nga e ấp núp làn mây
Đứng bên cành lá hằng che mặt
Ngồi cạnh gốc đa cuội ngước mày
Lấp ló tỏ tình khoe dáng ngọc
Trăng vàng đẹp quá mãi còn đây.
Ngọc Tình

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

NGÀY RA ĐI

Trang nhất » Bản tin » Thơ Đường luật & Cổ thi

Ngày ra đi – Thơ Đường luật Bùi Nguyệt

Thứ ba - 16/04/2013 09:51


Kỷ niệm lần thứ 25 năm trên nước Đức Ngày này năm ấy phải ra đi Thân gái đường xa chẳng quản gì Tuyết phủ mênh mang theo gió thổi Sương sa mờ mịt đuổi xuân đi ...
Ngày ra đi – Thơ Đường luật Bùi Nguyệt
Ngày ra đi – Thơ Đường luật Bùi Nguyệt
Thông tin cá nhân:
Tác giả Bùi Nguyệt
Quê quán: Hà Nội
Định cư tại: CHLB Đức
Hôi Văn Học Nghệ Thuật Thành phố Chemnitz, CHLB Đức
homthu: bimbenbon@yahoo.de
______

                            11 Bùi Nguyệt


NGÀY RA ĐI
                          Kỷ niệm lần thứ 25 năm trên nước Đức

Ngày này năm ấy phải ra đi
Thân gái đường xa chẳng quản gì
Tuyết phủ mênh mang theo gió thổi
Sương sa mờ mịt đuổi xuân đi
Gói bao kỷ niệm tình xa cách
Nhớ những ngày đầu buổi biệt ly
Lữ khách tha hương lòng trống trải
Tìm về sâu thẳm nối huyền vi.
                                                  Bùi Nguyệt
----------------------                  (Chemnitz, CHLB Đức)

DUYÊN SỐ
(Họa “ngày ra đi”)
Thầm thương má phấn  bước chân đi
Vững mạnh lên em! Nuối tiếc gì?
Viên ngọc thoi vàng thì níu lại
Hòn sành cục đá hãy quăng đi!
Hồng nhan gia giáo không quy tụ
Lãng tử vô phèng phải cách ly
Hay chính tiền duyên còn gặp lại
Với người nhân đức hiểu vô vi.
Hoàng Tấn Đạt

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

SỢI TÓC PHAI MÀU





SỢI TÓC PHAI MÀU

Bên sông trăng
Hai nhăm năm trước...
Ánh hoàng hôn khuất sau dốc vắng
Thẫm dần buông phủ tím mặt sông
Càng nhòa nhạt bóng cô gái nhỏ
Đang cùng sông chia sẻ nỗi lòng

Cuộn chặt bài thơ bằng sợi tóc
Tay nhẹ nhàng thả xuông mặt sông
 

Gửi sông trăng đưa về với biển
Để hòa vào sâu thẳm mênh mông

Giữa biển trời những trận bão dông
Từng đợt sóng dập vùi nghiệt ngã
Vần thơ  với màn đêm vật vã
Giằng xé lòng chịu đựng cuồng phong
 
Bên bờ xưa nay vẫn bâng khuâng
Đi tìm lại hồn thơ đã mất
Ôi! sông trăng 
Sông trăng như thấu tỏ
 Hồn thơ say
                   và sợi tóc phai màu.
Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức
( Kỷ niệm lần thứ 25 năm trên nước Đức)
 -------------------------
Theo nguon: vanhac.org


             

VIDEO:OMAR AKRAM

                                                           OMAR AKRAM

VẦNG TRĂNG TRINH NỮ


Mái tóc em
Vầng trăng trinh nữ

Thân tặng Bùi Nguyệt

Mái tóc em xanh quá
Hồn nhiên vầng trăng trong
Những vì sao lấp lánh
Gửi tình vào mênh mông

Qua xuân, hạ, thu, đông…
Gió đượm hương mái tóc
Con sông Hồng chợt sóng
Lở bồi lòng quặn đau

Thắt nơ duyên vầng trăng
Tóc thề em trinh nữ
Lỡ đặt cả cuộc tình
Ngỡ ngàn năm thắm đỏ

Mái tóc hóa khăn tang
Trán vầng trăng máu rỏ
Tím ngắt cả hoàng hôn
Những vì sao mắt đỏ

 Anh gửi cho vầng trăng
Câu thơ buồn đơn lẻ
Vầng trăng chợt rùng mình
Khăn mây che lặng lẽ.
 Vân Hạc