Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

TÌNH MẸ - Bình thơ


 
Tình mẹ ôm cả đại dương (01/12/2011) 


TÌNH MẸ
Mẹ ơi nhớ mẹ mỗi chiều
Băn khoăn trăn trở nhiều điều thương con
Mẹ là cả dải nước non
Đi xa muôn dặm cho con lối về
Mẹ là sông núi con đê
Cho con nguồn chảy tràn trề nước trong
Mẹ là ngọn lửa sưởi lòng
Đêm đông giá lạnh con mong ấm người
Mẹ là người bạn đường đời
Chia cay sẻ ngọt của người tha hương
Tình mẹ ôm cả đại dương
Ngập tràn sắc nắng quê hương đón chờ...
Bùi Nguyệt
(CHLB Đức)


Mẹ là đề tài muôn thuở của thơ ca. Tôi đã nghe nhiều bài hát, đã đọc nhiều câu thơ nói về mẹ và đều thấy thương những bà mẹ Việt Nam - Anh hùng bất khuất trung hậu đảm đang, đúng như tám chữ vàng Bác Hồ đã tặng. Nhưng khi đọc "Tình mẹ" của Bùi Nguyệt tôi lại thấy thương người con viết bài thơ hơn gười mẹ viết ở trong thơ:
Mẹ ơi! Nhớ mẹ mỗi chiều
Băn khoăn trăn trở nhiều điều thương con
Đó là lời gọi mẹ, giãi bày với mẹ nỗi nhớ, niềm thương của người con tha hương khi chiều buông, nắng tắt. Vì thời điểm này, người con mới có thời gian được thảnh thơi, nghỉ ngơi sau ngày lao động. Gia đình sum họp trong bữa cơm chiều. Đây cũng là thời điểm gà sắp lên chuồng, chim đang về tổ và cả cái màu hoàng hôn kia cũng gợi nhớ khêu buồn dối với những người xa quê hương xứ sở. Đến đây tôi lại nhớ câu ca dao:
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều!
Ôi! Cái niềm thương nỗi nhớ của những người viễn xứ còn bát ngát, mênh mông, bao trùm cả non sông, đất nước:
Mẹ là cả dải nước non
Đi xa muôn dặm cho con lối về
Nỗi nhớ mẹ của Bùi Nguyệt gắn liền với nỗi nhớ Tổ quốc mang hình chữ S. Thiết nghĩ, cụm từ "dải nước non" rất chuẩn với dáng hình đất nước Việt Nam. Và phải chăng - Dáng hình ấy luôn hiện hữu trong đáy lòng tác giả?
Hình ảnh mẹ gắn chặt với hình dáng non sông. Tầm khái quát này vừa có chiều sâu về tư tưởng vừa có bề rộng về tình cảm. Từ mạch cảm xúc ấy, nhà thơ đã cụ thể hóa ý trừu tượng - tình mẹ, lòng con bẳng nghệ thuật điệp ngữ và liên hiệp tỉ dụ. Nó có tác dụng khắc sâu tình cảm mẹ con, gây ấn tượng cho người đọc.
Mẹ là nước non - cho con lối về. Mẹ là sông núi, con đê - cho con nguồn chảy. Mẹ là ngọn lửa – sưởi lòng con khi giá lạnh đêm đông. Mẹ là bạn đường đời để chia cay sẻ ngọt. Mẹ là đại dương để ngập tràn sắc nắng quê hương! Rõ ràng, đối với con thì mẹ là tất cả.
Kết cấu của bài thơ gây bất ngờ cho người đọc. Đó là hệ thống không gian đang từ lớn cứ thu nhỏ dần rồi bất thần mở ra mênh mông vô cùng vô tận! Sự liên tưởng logic của tác giả cũng góp phần mang lại giá trị thẩm mỹ của bài thơ.
Qua "Tình mẹ" ta hiểu cả lòng! Nếu tình mẹ mênh mông thì lòng con sâu nặng công ơn sinh thành dưỡng dục. Nhớ nhiếu thương lắm người mẹ già ở quê nhà đang từng ngày trăn trở thương con. Tình thương ấy đâu chỉ như nước trong nguồn mà ôm cả đại dương mênh mông vời vợi. Tôi thấu hiểu nỗi lòng người hải ngoại. Bùi Nguyệt ơi! Phải thế này không: Sợi nhớ sợi thương cuốn trọn địa cầu?
Hoàng Tấn Đạt

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

KỶ NIỆM THÁNG TƯ



Vàng sắc nắng bên thềm lưu luyến
Ngấn lệ rơi trong buối tiễn đưa
Kỷ niệm gửi hồng nhung thắm đỏ
Giữa trang thơ giữ mãi tươi màu


Tuyết mỏng mảnh tháng Tư vẫn đợi
Đón chào em bao nỗi ngỡ ngàng
Rực sắc màu Tulip lẫn trong
Bên bờ dậu hoa vàng khoe sắc


Trên xứ lạnh gặp nhau các bạn
Sức xuân ngời sắc nắng còn vương
Bao nỗi buồn cuộc sống tha hương
Những mưu sinh tháng ngày phía trước


Tuyết nối mùa cùng nhau vững bước
Sương đợi sương phủ mái tóc dài
Tóc điểm bạc đâu có nhạt phai

Tình bạn đẹp dài theo năm tháng


Ostern* về mang theo mùa nắng
Hoa Anh Đào gợi nhớ Đào phai
Ấm tình người vươn tới tương lai
Trên quê hương thứ hai ấm mãi.

Ostern ( Lễ Phục sinh )


Bùi Nguyệt
Chemnitz .CHLB Đức

THƯ HÀ NỘI



Vân Hạc
Nhân dịp Hội Văn Học Nghệ Thuật thành phố Chemnitz , CHLB Đức tổ chức cuộc họp mặt lần thứ tám vào ngày ngày 15. 04. 2012. Bạn Bùi Nguyệt T.M cho Ban tổ chức gửi giấy mời, tiếc rằng V.H không sang được, xin gửi tặng mấy vần thơ:

THƯ HÀ NỘI

Thân tặng Bùi Nguyệt
Cùng Hội Văn Học Nghệ Thuật thành phố Chemnitz, CHLB Đức
Nhân cuộc họp mặt lần thứ 8, ngày 15. 04. 2012

Em xa rồi Hà Nội nhớ không em
Cầu Thê Húc sớm nay bồn chồn nắng
Khoảng trời xanh vẫn ngời lên hy vọng
Ngọn bút hoa viết tiếp câu thơ

Phố cổ trầm tư thầm hỏi Tháp Rùa
Sóng ngơ ngác thiếu một tà áo nắng
Xuân len lỏi trong từng ngõ vắng
Đâu nét hồng trên má em duyên

Một sớm hôm nao thấp thoáng trong sương
Hoa Ngọc Hà mái tóc thề thơm thoảng
Con sông Hồng chợt cồn cào lên sóng
Cầu Long Biên như tà áo em bay

Em tinh khôi giữa non nước trời mây
Giữa trời Âu giữ lửa lòng Hà Nội
Dõi phương xa chợt nghe lòng bối rối
Xa em rồi Hà Nội nhớ em không 

Hà Nội 8.4.2012

Theo nguồn: Vanhac.org
http://vanhac.org/04/thu-ha-noi.html

PHẤN HOA RƠI



                                         Hoa Anh đào - Ảnh Thanh Nguyên

Tay nhỏ chồi non vẫy vụng về
Lung linh sương ngậm cánh đào tươi
Lòng  người lữ khách bâng khuâng thế
Hứng cả bầu trời phấn hoa rơi

Hồn hoa hương tỏa thơm ngào ngạt
Vương vấn tóc ai phủ bụi màu
Mái đầu sương điểm giờ xanh lại
Tươi làn môi thắm để trao nhau

Lãng đãng mây trôi mềm dải lụa
Mang làn gió mát thổi mong manh
Với tay em thả hồn mơ mộng
Mang đến bên anh trải giấc lành

Gom từng sợi nhớ đan cánh võng
Ru anh em gửi đến vần thơ
Trưa hè diu lại lời bay bổng
Giấc ngủ êm đềm nhịp võng đưa.,.

Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức

HVHNT Thành phố Chemnitz gặp mặt lễ Phục sinh

                                                  Hội VHNT Thành phố Chemnitz


ĐÓN PHỤC SINH

Nâng cốc cùng nhau đón Phục sinh

Vần thơ nặng nghĩa quyện men tình


Bao điều muốn nói hòa hơi ấm

Giữ mãi nụ cười ánh mắt xinh.

Bùi Nguyệt


                               Liên hoan nhân Ngày Lễ Phục sinh 2013 tại nhà Minh Hải 

                               

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

LỜI TÂM SỰ - Thơ Thanh Nguyên


       LỜI TÂM SỰ
(Tặng NT Bùi Nguyệt ngày sinh nhật)

Tôi và bạn ta quen nhau chưa lâu

Những kẻ tha phương sương tuyết dãi dầu

Vầng trăng mờ cùng sẻ chia ánh sáng

Rong rũi cuộc đời ngày tháng trôi mau



Bước trên đường đời vấp ngã đớn đau

Kiếp sống nổi trôi muôn sắc muôn màu

Thơì gian nghiệt ngã nhuộm dần mái tóc

Khoé mắt chân chim ngang dọc đường đời



Đêm đông xứ người tuyết lạnh chơi vơi

Giấc chiêm bao tìm về nơi bến cũ

Choàng tỉnh mộng trong đơn côi ũ rũ

Với tìm trăng, trăng khuất tự bao giơ



Thời gian mãi trôi không đợi không chờ

Trăng chênh chếch có khi mờ khi tỏ

Khi cuộc đời đã qua cơn sóng gió

Bầu trời bình yên khuất dạng sương mờ



Hạnh phúc tình yêu chỉ tính bằng giờ

Bất hạnh cuộc đời dẳng dai thế kỷ

Đứng dậy bạn ơi ta còn lý trí

Còn trái tim khô khát vọng niềm tin



Tôi và bạn mới như ánh bình minh

Thời gian, vị thần sáng soi mờ tỏ

Tay nắm chặt tay vượt qua sóng gió

Xoa dịu vết thương, bước tiếp đường đời





Ta hiểu nhau hơn mà chẳng cần lời

Hãy mở rộng lòng con đường đi tới

Vượt chông gai tìm đến chân trời mới

Cùng bước qua dù vật đổi, sao vời



Tôi và bạn mình quen nhau chưa lâu

Ta nhìn ta mái tóc bạc trên đầu

Khát vọng sống cả bầu trời nung nấu

Xé toạc vầng trăng cho thấu tình đời.

  Chemnitz 28/07/2012
Thanh Nguyên

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

CÔ BẠN TÔI - Thơ Thanh Nguyên

     




               CÔ BẠN TÔI
  Tặng NT Bùi Nguyệt ngày sinh nhật



Cô bạn mới quen cùng tuổi với tôi
Cái tuổi chênh vênh trăng mờ, trăng khuyết
Nơi xứ người mảnh chăn đơn gối chiếc
Lặn lội thân cò đông tuyết, hạ mưa

Đêm cô đơn, ký ức quãng đời xưa
Tim khô lạnh kiếm tìm tia lửa ấm
Khoảng cách thời gian bẽ bàng trống vắng
Giọt lệ u sầu giấu kín trong đêm

Bão táp cuộc đời ngày một dày thêm
Thiết tha cõi lòng hồn thơ bất tận
Tiếng nói yêu thương xót xa hờn giận
Aỏ ảnh cuộc đời lận đận chất thơ

Này bạn hỡi đã qua chưa giấc mơ
Ký ức yêu thương bạn vẫn đợi chờ
Thuyền bỏ bến xuôi theo dòng nước chảy
Nuối tiếc đời nhan sắc đã tàn phai

Hãy khóc to hết nước mắt đêm nay
Xua đi phiền muộn của ngày dài
Mở rộng lòng đón bình minh ấm áp
Thở nhẹ nhàng - Vớt vát chút sương mai

Nào ! Ta cùng uống với nhau đêm nay
Men rượu nồng mình hãy uống thật say
Đời viễn xứ ta tìm vào hơi ấm
Đậm tình người những lúc thấm bão dông
Thanh Giang -Chemnitz
28/7/2011
LỜI BÌNH CỦA HOÀNG TẤN ĐẠt
(Vũng Tàu –Việt Nam)
Khổ đầu bài thơ thể hiện rõ nỗi đắn đo, lo lắng, yêu thương của tác giả về cô ban của mình, ở cái tuổi chênh vênh “trăng mờ, trăng khuyết” nghĩa là trẻ đã qua, già chưa tới mà vẫn bóng lẻ, phòng không “chăn đơn,gối chiếc” trong cảnh tình “ lặn lội thân cò đông tuyết hạ mưa”.
Đúng là thơ giàu chất thơ, Tình đượm chất trữ tình, qua những ngôn từ,hình ảnh gợi tả và gợi cảm, trong một mạch cảm xúc cứ ào ào, cuồn cuộn. Dòng cảm xúc ấy, xuyên suốt cả bài thơ ,cuốn hút bạn đọc đi theo sự dẫn dắt của nhà thơ ,tiếp cận ,sẻ chia ,những tâm tư tình cảm của “cô bạn” ấy trong từng bối cảnh thời gian,bối cảnh không gian:
Đêm cô đơn, ký ức quãng đời xưa
Tim khô lạnh kiếm tìm tia lửa ấm
Khoảng cách thời gian bẽ bàng trống vắng
Giọt lệ u sầu giấu kín trong đêm
Đó là một đêm buồn, của một người cô đơn, trong một không gian cũng “cô đơn”,trống vắng, lạnh lùng. Ôi! cái lạnh bên ngoài và cái lạnh bên trong, tưởng chừng, làm cô bạn kia đang hóa đá, khát khao một tia lửa tâm hồn để sưởi ấm trái “tim khô lạnh”, lau khô những “giọt lệ sầu”! Có lẽ, đây là nỗi đau về tình duyên trăc trở, tan vỡ, dở dang cho nên mới “bẽ bàng trống vắng” và sống bằng “ký ức quãng đời xưa”. Nếu không thấu hiểu tâm tư của bạn, Không cảm thông sâu sắc cảnh tình của bạn khó mà viết được những dòng thơ như thế. Tôi thầm nghĩ, đây cũng là những giọt lệ cảm thông rơi xuống dòng cảm xúc của nhà thơ, xót xa cho một kiếp hồng nhan, bạc phận:
Thuyền bỏ bến xuôi theo dòng nước chảy
Nuối tiếc đời nhan sắc đã tàn phai
Có lẽ “ Cô bạn” của nhà thơ cũng không ngoài sự dại khờ như bao cô gái khác “ Tình yêu chân thật, niềm tin dại khờ” nên đã “níu vầng trăng khuyết bẽ bàng chơi vơi” như con thuyền không bến, lênh đênh giữa dòng đòi,chẳng khác gì bèo dạt với mây trôi! Nhưng “cô bạn” ấy lại rât khác người là không xuôi tay, bất lực,tiêu cực trước cuộc đời, không nhắm mắt đưa chân mặc cho con tạo xoay vần ra sao mà đã vươn lên một lối sống thanh cao, bát chấp mọi phong ba, bão táp cuộc dời
Bão táp cuộc đời ngày một dày thêm
Thiết tha cõi lòng hồn thơ bất tận
Tiếng nói yêu thương xót xa hờn giận
Ảo ảnh cuộc đời lận đận chất thơ
Khó có thể ngờ, ở một người phụ nữ lại tiềm ẩn tính cách của một chí nhân quân tử - coi cuộc đời là phù du, ảo ảnh, lấy thơ làm cứu cánh, giương buồm thi sỹ giữa trùng khơi, bởi “Tha thiết cõi lòng hồn thơ bất tận” và ý chí, nghị lực phi thường ấy, hình như lan tỏa, cảm hóa cả nhà thơ, gây mất ngờ cho người người đọc khi trạng thái tâm lý chuyển từ bi quan sang lạc quan:
Hãy khóc to hết nước mắt đêm nay
Xua đi phiền muộn của ngày dài
Mở rộng lòng đón bình minh ấm áp
Câu thơ “hãy khóc to nước mắt đêm nay” nghe như lời tuyên bố cự tuyệt với quá khứ đau buồn. Thơ đang từ gam màu ảm đạm, bất ngờ tươi sáng, con người đang yếu mềm trở nên cứng cáp. Hãy xua đi quá khứ muộn phiền vì bạn đã biết vươn lên trong hiện tại, thì chắc chắn, tương lại sẽ rực ánh mình minh. Có lẽ nhà thơ Thanh Giang nghĩ thế và tin tưởng thế nên trạng thái tâm lý nâng lên thêm phần hưng phấn .Hưng phấn vì nghị lực phi thường, vì sự yêu thương cao quý của tình thi hữu,của tính chị em. Cả hai thứ men- men tình hòa men rượu bừng bừng thắp lửa tình yêu,tình yêu tuyệt vời của những người viễn xứ:
Nào ! Ta cùng uống với nhau đêm nay
Men rượu nồng mình hãy uống thật say
Đời viễn xứ ta tìm vào hơi ấm
Đậm tình người những lúc thấm bão dông
Điệp từ “uống” trong văn cảnh này khá hay vì thể hiện số nhiều,được xem là “Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu” uống cho hiện tại ngọt ngào, uống cho cay đắng chìm vào ngày xưa. Tôi nghĩ rằng: hai nhà thơ- hôm ấy, chăc trút bầu tâm sự thâu đêm, san sẻ nỗi niềm,ngọt bùi cay đắng, trong mối tình ấm ấp, keo sơn.Xin cám ơn nhà thơ Thanh Giang đã cho chúng tôi thưởng thức một bài ca tuyệt vời về tình yêu thương đùm bọc của những người viễn xứ với nhau. Bài thơ rung động trái tim người đọc, sáng ngời giá trị nhân văn.,.
Hoàng tấn Đạt